Ái Khanh! Trẫm Thất Tình Rồi!

Chương 8




Hạ qua, Xuân về, Đông tới

Tin tức chiến trường luôn có người phụ trách đưa tới.

Thư tín riêng tư thì dùng bồ câu đưa thư.

Tờ giấy nhỏ, chỉ có mấy dòng ngắn ngủi.

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, biên giới Thường Châu thật gian khổ, trẫm đã nữa  tháng rồi không được tắm… hu hu hu…”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, Vũ Châu có rất nhiều suối nước nóng, tâm nguyện của Trẫm được đền bù rồi.. huhuhu”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, khiến tướng sĩ trên dưới một lòng, khó quá, khó quá, khó quá.. huhuhu…”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, Trẫm chịu đói chịu rét, ở nơi vừa lạnh vừa ẩm, khanh tuyệt đối đừng cắt lương thảo và quần áo mùa đông của trẫm, hu hu hu….”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, Trẫm muốn khanh sưởi ấm giường… huhuhu…”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Xin bệ hạ quan tâm chiến sự”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, Trẫm hôm nay đã phá vỡ chuyện đoàn tụ của binh sĩ rồi… huhuhu…”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Xin bệ hạ quan tâm chiến sự”

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “‘Ái khanh, cánh tay Trẫm bị thương rồi, đau đau đau, hu hu hu”

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể, vết thương không nên để dính nước”.

Từ phương Nam gửi phương Bắc: “Ái khanh, lễ mừng năm mới trẫm không về kịp rồi, hu hu hu’

Từ phương Bắc gửi phương Nam: “Bệ hạ bảo trọng long thể”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.