Ái Khanh! Trẫm Thất Tình Rồi!

Chương 7




Đầu hè, ngoài Hoàng thành,  bên đình Liễu

Quan văn nghĩ chân, đại quân chờ phân phó.

Hoàng đế ở trên ngựa khom người xuống: “Ái khanh, trẫm đi chuyến này cũng không biết ngày tháng năm nào mới có thể trở về...”

Thừa tướng ngưỡng mặt lên: “Chỉ cần bệ hạ từ bỏ kế hoạch kia, trước lễ Hạ Dạ là có thể trở lại.”

Hoàng đế: “Thôi, quên chuyện này đi’.

Thừa tướng: “Bệ hạ bảo trọng”.

Hoàng đế: “Ái khanh, khanh cũng phải bảo trọng, tuyệt đối không được mất ăn mất ngủ”

Thừa tướng mặt không chút biến sắc: “Nếu quả thật bệ hạ không có ý định trở về trước lễ Hạ Dạ, thỉnh cầu người gửi về một chiếu thư lập ngôi để phòng bất trắc”.

Hoàng đế: “Khanh như vậy là không tin tưởng Trẫm?”

Thừa tướng mặt không chút thay đổi: “...”

Hoáng đế ai oán: “Ái khanh, khanh càng ngày đối xử với trẫm càng tệ rồi”

Thừa tướng mặt không chút biến đổi: “...”

Hoàng đế kêu rên: “Khanh đối với trẫm như vậy… không bằng Trẫm chết trận còn hơn… huhuhu…”

Thừa tướng mặt không chút biến đổi: “Bệ hạ, người đã quên Cố đại nhân rồi sao?”

Biểu tình phong phú của Hoàng đế vụt tắt: “À… vẫn là đang cố gắng..”

Thừa tướng than thở: “Lúc này cũng không còn sớm, Bệ hạ hãy mau lên đường.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.