Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 477: Hoàn




Chương 477:

 

Nhưng Từ Vũ Quang dường như nhìn ra được mục đích của Hoắc Cảnh Thanh, cũng nhanh chóng tăng tốc, theo sát cô. “Làm phiền anh tránh xa tôi ra.” Hoắc Cảnh Thanh có chút tức giận, anh ta cứ mặt dày bám theo cô, thật sự rất khó chịu, “Đàn em đừng nói như vậy, con gái về nhà một minh không an toàn đầu, để anh đưa em về.” Từ Vũ Quang theo đuổi bao nhiêu cô gái, lần đầu tiên gặp người có tính thách thức như Hoắc Cảnh Thanh, nên làm sao anh ta có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được “không cần, cảm ơn anh.” Hoặc Cảnh Thanh nói xang, dưới chân đẩy nhanh tốc độ, có không muốn dính líu quá nhiều tới anh ta. “Như vậy không được đầu!” Từ Vũ Quang giống như Hoặc Cành Thanh dễ dàng bước một bước, chính là chỉ cách Hoặc Cành Thanh hai bước.

 

Hoắc Cảnh Thanh: “…”

 

Hoắc Cảnh Thanh thật muốn chửi bậy, cho nên cô không định quan tâm đ ến Từ Vũ Quang là người đa dày nữa, cô không tin, không thèm nói chuyện với anh ta nữa thì anh ta còn tiếp tục đi theo cô.

 

Tuy nhiên, Hoắc Cảnh Thanh đã đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của Từ Vũ Quang, Từ Vũ Quang vẫn đi theo cô đến cổng trường và đuổi theo cô. “Anh không đề tôi yên được sao” Hoắc Cảnh Thanh quay đầu ném một câu về phía Từ Vũ Quang. “Ừm… Anh sợ em không an toàn, nên muốn tiền em về nhà thôi!” Từ Vũ Quang nói, ra vẻ thàn nhiên, cuối cùng còn muốn vươn tay nắm lấy tay Hoắc Cảnh Thanh.

 

Hoặc Cảnh Thanh giật mình nổi da gà.

 

Lúc đầu Hoặc Cảnh Thanh cò thể tránh được bàn tay năm của Từ Vũ Quang, nhưng trong chốc lát, tay của Hoắc Cảnh Thanh đã bị Từ Vũ Quang nằm dudc. “Anh buông tôi ra. Hoặc Cành Thanh vùng vẫy, chống lại động tác của anh ta. “Đàn em, để anh đưa em về” Từ Vũ Quang nói xong liền đưa Hoặc Cảnh Thanh lên xe. “Đứng lại, ai cho phép cậu nắm tay người phụ nữ của tôi.” Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.

 

Hoắc Cảnh Thanh nhận ra đây là giọng của Tiêu Văn Nam.

 

Hoắc Cảnh Thanh chất vật ngẩng đầu nhìn Tiêu Văn Nam đang từ từ đi về phía bọn họ, lúc này anh đang mặc bộ quần áo lúc sáng cô đưa cho anh, nhưng lần này khi nhìn thấy Tiêu Văn Nam, Tiêu Văn Nam ngậm điều thuốc trong miệng.

 

Đây là lần đầu tiên Hoắc Cảnh Thanh nhìn thấy Tiêu Văn Nam hút thuốc, và khi Tiêu Văn Nam đến gần, mùi khỏi càng rõ. “Thấy Tiêu, em chỉ muốn đưa bạn Hoắc về nhà thôi.” Từ Vũ Quang nuốt một ngụm nước bọt, hiền nhiên là vô cùng lo lắng. “Vậy sao!?” Tiêu Văn Nam nhìn Hoặc Cảnh Thanh có chút kỷ quái, nhưng không có thu vào mắt những gì Từ Vũ Quang nói vừa rồi. “Em muốn về nhà, nhưng anh ta cứ túm lấy em và cử di theo em suốt. Hoặc Cảnh Thanh nhìn thấy ảnh mắt lạnh lùng giết người của Tiêu Văn Nam, cảm thấy mình nên giải thích cho anh.

 

Nghe được những gì Hoặc Cảnh Thanh nói, Từ Vũ Quang cảm thấy rất không tốt, khi anh ta định giải thích điều gì đó thì Tiêu Văn Nam đã ngắt lời anh ta. “Còn không mau buông tay ra?” Tiêu Văn Nam mặt không hề cảm xúc, lạnh lùng nói.

 

Nhưng bởi vì vẻ mặt này, Từ Vũ Quang đột nhiên cảm thấy sợ hãi, trong tiềm thức buông tay ra.

 

Tay của Hoắc Cảnh Thanh vừa được buông ra, cô liền chạy nhanh về phía Tiêu Văn Nam, ôm chặt cánh tay anh.

 

Nếu cô nghe đúng, dường như cô đã nghe anh nói rằng cô là người phụ nữ của anh. “Đi thôi.” Tiêu Văn Nam một tay ôm eo Hoặc Cảnh Thanh, đi về phía xe của anh. “Anh vừa rồi đã nói rồi đấy, em chính là người phụ nữ của anh.” Hoắc Cảnh Thanh nắm chặt lấy tay của anh, không nói gì, trong lòng giống như được bối mật “Ừm, anh không lừa du Văn Nam nói, ôm eo Hoặc Cảnh Thanh chặt hơn một chút.

 

Anh cũng không định nói dối cô, có lẽ anh thích có từ rất lâu rồi, có lẽ là từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, mấy ngày nay, chỉ là anh muốn nhìn rõ trái tim của mình mà thôi “Nếu anh dám lừa em thì em sẽ cho anh biết tay. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ anh, Hoắc Cảnh Thanh cảm thấy mình như đang bước trên máy.

 

Mềm mại và mơ hồ.

 

Vài ngày qua đi, Hoắc Cảnh Thanh nép vào trong lòng Tiêu Văn Nam, trong tay cầm điện thoại di động, bên kia điện thoại di động là giọng của Hoắc Cảnh Hiện. “Em gái, em có biết chị dâu đã đi đâu không?” Giọng nói của Hoắc Cảnh Hiện rất lo lắng, ngoài giong nói của Hoắc Cảnh Hiên, bên kia điện thoại còn có tiếng vun vút của gió Rõ ràng, Hoắc Cảnh Hiện lúc này đang tìm Thẩm Vân. “Làm sao em biết được chị Thẩm Vân ở đầu, có lẽ chị ấy không chịu nổi anh nữa, cho nên mới chạy đi.” Hoắc Cảnh Thanh nhìn chăm chắm bàn chân nhỏ của cô, nói lung tung.

 

Đúng vậy, Thẩm Vân và Hoặc Cảnh Hiện đã ở bên nhau, mới vừa rồi cậu tỏ tình với Thần Vận, Hoắc Cảnh Hiện hứa hẹn mọi chuyện rất vui vẻ.

 

Chi là hai người thường xuyên giận dỗi, khiến cho Thầm Vân thường xuyên rời khỏi Hoặc Cảnh Hiên, mỗi lần đều rất lâu mới có thể tìm thấy người. “Nói bậy bạ gì đó, cử tự lo bản thân mình cho tốt đi, anh sẽ đi tìm chi dâu.” Hoắc Cành Hiền cúp điện thoại sau khi nói xong. “Tiêu Văn Nam, em yêu anh.” Hoắc Cảnh Thanh ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy anh chói sáng như một ngôi sao “Anh cũng yêu em”

Cám ơn cả nhà đã chọn truyenone.vn đọc nhé! Mình mong cả nhà luôn ủng hộ truyenone.vn nhé! Chân thành cám ơn cả nhà!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.