Trương Dương nhìn ra sự khác lạ của cô ta, liền hỏi khẽ: "Tiểu Tĩnh, buổi tối còn có hoạt động à?"
Triệu Tĩnh gật đầu, nói: "Hẹn đi xem đèn với bạn học!" Sau khi nói xong thì mặt hơi đỏ
lên.
Trương Dương đoán rằng tám chín phần mười là hẹn với Đinh Bân rồi, có điều con gái sớm muội gì cũng sẽ yêu đương, người làm anh như hắn cũng không tiện hỏi quá nhiều, liền nói khẽ: "Em ăn một bát bánh nguyên tiêu đi đã rồi hẵng đi!"
Triệu Tĩnh vâng một tiếng, nhưng lại nói: "Em không đói!"
Trương Dương nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của cô ta, biết rằng ở lại đây thì cũng như bị dằn vặt, cười nói: "Em đi đi!" Nhớ là đừng có về trường quá muộn đấy!"
"Em biết rồi!"
Phương Văn Nam bảo lái xe dưa Triệu Tĩnh đi.
Tô Tiểu Hồng cười nói: "Con gái lớn rồi, làm anh trai cũng chẳng quản được đâu!"Tâm tư của đàn bà ở phương diện này vô cùng mẫn cảm, cô ta sớm đã nhìn ra Triệu Tĩnh tối nay tâm tư đều không đặt ở đây.
Trương Dương thở dài, nói: "Xã hội hiện tại phức tạp, tôi luôn lo lắng nó gặp phải kẻ xấu!"
Viên Ba nói: "Trưởng phòng Trương, anh hiện tại còn chưa kết hôn, đợi sau khi anh kết hôn, có con rồi thì chuyện phiền lòng càng nhiều hơn, có lo mãi cũng không hết!"
Phương Văn Nam nói với giọng đồng cảm: "Con trai tôi là kẻ chẳng ra gì, cả ngày không lo chính nghiệp, tôi không biết cho nó làm gì mới tốt!"
Phương Hải Đào, con trai của Phương Văn Nam Trương Dương đã từng lĩnh giáo, thằng ôn đó quả thực là nhị thế tổ chẳng ra gì.
Mấy người đang nói chuvện thì cố Giai Đồng bước vào, bữa tiệc gia đình của cô ta được tiến hành rất nhanh.
Mọi người đều đứng dậy nghênh đón, lúc trước đã nhường sẵn vị trí ở bên cạnh Trương Dương cho Cố Giai Đồng rồi. Cô ta ngồi xuống, cười nói: "Tôi ăn no rồi, chỉ là tới gặp mặt với ông chủ Phương thôi."
Phương Văn Nam cười thầm trong lòng, cô không phải là tới gặp mặt tôi, lấy cớ để hẹn với tình lang thì đúng hơn.
Viên Ba khẳng khái nói: "Phương tiểu thư muốn ăn gì thì cứ nói đi!" Giới kinh doanh của Đông Giang không ai là không biết danh tiếng của đại tiểu thư của cố gia, có thể có cơ hội được ngồi ăn cùng bàn với cô ta là vinh hạnh của hắn.
Cố Giai Đồng lắc đầu, cười nói: "Tôi thật sự là no rồi mà, tới nói với ông chủ Phương hai câu rồi lập tức phải tới công viên ở hồ Tân Nguyệt xem chăng đèn."
Phương Văn Nam cười nói: "Đã ăn no hết rồi thì chúng ta tới xem chăng đèn đi, nghe nói hồ Tân Nguyện chăng đèn đẹp lắm, tôi cũng muốn đến xem sao!"
Mấy người đỗ xe ở bãi. Phương Văn Nam đột nhiên nhớ tới một chuvện: "Hỏng rồi, bản kế hoạch của tôi còn chưa làm xong!"
Câu này vừa được nói ra. Trương Dương và Cố Giai Đồng đều hiểu, người ta là tìm cơ hội rút lui đây mà. Trương Dương cười ha ha, nói: "Vậy anh mau đi làm đi, tôi đi cùng với Cố tổng vậy!"
Cố Giai Đồng và Trương Dương tiến vào trong xe đua. Trương Dương không nhịn được mà bật cười.
Cố Giai Đồng nhéo lên mu bàn tay hắn một cái, mắng yêu: "Cười cái gì?" "Phương Văn Nam này rất biết nhìn!"
Cố Giai Đồng khởi động xe, nói: "Có lẽ ông ta thực sự có bản kế hoạch cần phải làm."
Hai người tới trước công viên hồ Tân Nguvệt, khắp nơi đều là người tới xem chăng đèn, người trên đường đi lại như mắc cửi. Bọn họ khi còn cách hồ Tân Nguyệt một cây số thì không thể không dừng xe, Trương Dương chân khập khiễng đi lại không tiện. Cố Giai Đồng ở trên đường thuê một chiếc xe ba bánh, cùng Trương Dương ngồi lên, người lái xe rất quen thuộc với hoàn cảnh khu vực này, dẫn bọn họ tiến vào từ cửa tây, dòng người ờ đây thưa thớt hơn một chút, có điều phía xem đèn thì khác hẳn với bình thường.
Cố Giai Đồng đã hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh lần trước, cô ta và Trương Dương vừa xem đèn vừa thảo loạn câu đố trong đèn, không ngừng phát ra tiếng cười vui vẻ.
Ánh mắt của Trương Dương đột nhiên dừng ở chỗ xa xa hắn nhìn thấy Triệu Tĩnh ở trong dòng người, cô bé đang ôm tay Đinh Bân cùng nhau ngắm hoa đăng. Cố Giai Đồng thuận theo ánh mắt của Trương Dương mà nhìn, có chút kinh ngạc chớp chớp mắt.
Trương Dương nói khẽ: "Em của anh!"
Cố Giai Đồng nhìn Triệu Tĩnh ờ xa xa, lại nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Trương Dương, không khỏi bật cười, cô ta ôm lấy cánh tay của Trương Dương, nói: "Sao? Sợ em gái chịu thiệt à?"
"Xã hội hiện giờ phức tạp lắm..."