Vương Phi 13 Tuổi

Chương 664: Vạn vòng giam giữ


Chương trước Chương tiếp

Ánh mặt trời ló rạng, cảm giác ấm nóng kia hoá ra lại có thể lạnh lẽo tới cực độ.Trong hậu điện Hoàng cung lộng lẫy lúc này bao trùm một tầng không khí u ám nặng nề, áp bức con người ta đến nghẹt thở.Trúng độc, tất cả rõ ràng đều là triệu chứng bị trúng độc!Thế nhưng, không hề có một kẻ ngự y nào, hay một người quân y nào, chỉ ra được rằng Lưu Nguyệt bị trúng độc gì, tại sao hiện tại lại thành như thế này.Lại càng không có ai dám cho nàng dùng thuốc.Loại độc gì còn không biết thì biết dùng thuốc thế nào? Mà hơn nữa, dùng thuốc gì?Lưu Nguyệt chìm trong hôn mê, thần trí hoàn toàn mê man không tỉnh.Thường xuyên ho khan, những sợi máu tràn ra nơi khoé miệng.Sắc màu đỏ chói uốn lượn chảy xuôi bên làn môi tím ngắt, một sắc đỏ ghê rợn, ép bức người ta tới không thở nổi, ép bức con người đến muốn thành điên dại.Hai ngày hai đêm, không tỉnh lại.Hai ngày hai đêm, mọi người tựa như sắp phát điên.Từ trước tới nay Lưu Nguyệt đều luôn kiên cường, từ trước tới nay luôn chỉ có thắng mà không thua, từ trước tới nay không bao giờ chịu bất cứ tổn hại nào, từ trước tới nay chưa từng có chuyện gì làm khó được nàng.Trong suy nghĩ của mọi người, nàng giống như một vị thần không gì không làm được, không việc gì không giải quyết được, không thứ gì không khống chế được.Nhưng mà, đến lúc nàng ngã xuống mọi người mới nhận ra rằng, Lưu Nguyệt chẳng qua cũng chỉ là một con người mà không phải là thần thánh, nàng cũng có nhược điểm, nàng cũng sẽ gục ngã.Mà lần này, nàng đã thua trên chính lĩnh vực độc chất nàng am hiểu nhất.Gió ấm bay lượn, nhưng không cách nào sưởi ấm cho những bóng người trong điện.“Thùng cơm, một đám thùng cơm, kéo ra ngoài……!!”

Một tràng rống giận tột độ cuồng bạo ngập tràn nộ phẫn từ hậu điện truyền đến, điều này đã trở nên quen thuộc suốt hai ngày qua, tuy nhiên sự gầm thét của Hiên Viên Triệt càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.“Vương thượng tha mạng, Vương thượng tha mạng……”

Nương theo tiếng rống đầy giận dữ của Hiên Viên Triệt là vô số thanh âm sợ hãi cố sức cầu xin.Từ bên kia, Thu Ngân và Ngạn Hổ lặng lẽ bưng chậu nước đi qua.Vào thời điểm này, không kẻ nào dám đụng vào Hiên Viên Triệt sắp sửa nổ tung, không bất cứ người nào dám mở miệng nói một câu.“Ầm!”

Một chiếc ghế bị đập nát tan tành, sắc mặt Hiên Viên Triệt xanh trắng, sát khí hung tợn dường như hoà tan vào không khí toả ra chung quanh.“Tiếp tục tìm, tìm khắp toàn bộ Nam Tống cho quả nhân…….!”

“Vâng.”
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...