Vương Phi 13 Tuổi

Chương 663: Yêu ma quỷ quái


Chương trước Chương tiếp

Gió nhẹ mây trong, bầu trời thoáng đạt.Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt chỉ trong thời gian một ngày đã vượt lên trước đám Thu Ngân.Cao giọng hát hùng vang chiến trường, thủ đô Nam Tống đã gần trong gang tấc, tất cả hoàn toàn không cần Hiên Viên Triệt để tâm chút nào.Nhất Thành là thành trì gần thủ đô Nam Tống Triều nhất, giữa hai thành chỉ vỏn vẹn cách nhau có tầm mười mấy dặm.Phủ thành chủ Nhất Thành.“Phương thuốc không có vấn đề, nếu thật sự là loại độc như vậy thì phương thuốc này hoàn toàn đúng.”

Trong đại sảnh phủ thành chủ lộng lẫy, vị quân y Hiên Viên Triệt mang theo trầm giọng nói.“Không có vấn đề?”

Hiên Viên Triệt nhìn lướt qua vài người đang đứng bên cạnh.Hiện tại Nam Tống triều đại loạn, không ít hoàng thân quốc thích trong hoàng thành đều muốn chạy trốn, những người này chính là ngự y từ trong hoàng cung trốn ra.Chẳng qua, trốn, chỉ cần Hiên Viên Triệt muốn cho ngươi trốn đi, ngươi tự nhiên sẽ chạy được, nhưng nếu hắn không thích cho ngươi trốn thì ngươi có chạy bằng trời cũng không thoát nổi thiên la địa võng của Thiên Thần lúc này.“Không có vấn đề.”

Mấy ngự y Nam Tống triều nghe Hiên Viên Triệt hỏi lập tức nơm nớp lo sợ vội vã liên tiếp trả lời.Có lẽ cấp bậc quân y thì không đủ nhưng mà kẻ có thể trở thành ngự y thì chắc y thuật cũng không kém tới độ đó.

Hiên Viên Triệt chậm rãi gật đầu.“Nếu xuất hiện bất cứ sai lầm gì, các ngươi cứ tự dâng đầu mình lên cho quả nhân.”

Thanh âm băng giá khiến người không dám nghi ngờ, đe doạ đám ngự y Nam Tống gần như đổ sụp đến nơi.“Song nếu như y thuật tốt, quả nhân tất nhiên sẽ có phần thưởng thật lớn cho các ngươi.”

Uy (uy nghiêm) và ân (ân huệ) cùng thi hành.“Vâng, vâng…..”

Mấy ngự y thi nhau vâng dạ.

Một người đứng giữa đám có lá gan lớn hơn một chút ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Triệt, vừa lén lau mồ hôi vừa nói: “Vương thượng yên tâm, phương thuốc này hoàn toàn không có vấn đề, cho dù có, dùng thuốc này cũng không ảnh hưởng gì cả…..”

“Ồ……..”

Ánh mắt Hiên Viên Triệt lập tức dời đến kẻ này.Có vẻ như kẻ đứng đầu đám ngự y Nam Tống này đang cố gắng biểu dương phương thuốc của bọn chúng.“Tuy phương thuốc này có ba phần là độc dược nhưng không có tác dụng phụ, không hại cho cơ thể.

Hơn nữa chúng so ra cũng không mạnh hơn các vị thuốc trung tính bao nhiêu, vì thế cho dù không trúng độc mà ăn phải thì cùng lắm cũng chỉ hơi chóng mặt hoa mắt, không tạo thành tổn thương.

Cũng không cho loại độc khác khống chế lẫn nhau làm tăng giảm công hiệu của thuốc; Vương thượng, người có thể yên tâm.”

Ngự y kia nói hết, Hiên Viên Triệt nhìn quân y mình mang theo cũng đang gật gật đầu, rõ ràng lời này không phải giả tạo.Đã vậy thì không phải sợ gì cả.Phất tay cho mấy người trong đại sảnh thối lui, Hiên Viên Triệt lập tức truyền lệnh xuống.Lưu Nguyệt ngồi ở một bên đại điện, từ đầu đến cuối vẫn không nói năng gì, chỉ cười khẽ chậm rãi uống trà.Nàng biết chế độc dược, nhưng cũng không có nghĩa là nàng biết chế giải dược..Tất cả những thuốc giải mà nàng biết đều do nàng đã từng gặp rồi, dùng rồi; thế nhưng mấy cái thứ này, cái gì mà ba loại cỏ ba loại hoa, rồi thì lá cây xanh của cây Ngưu hoàng cái gì gì đó mà dược liệu giải độc cần có, thì nàng nghe mười mù mờ chín, thật sự là mít đặc.Bởi vậy nàng không thể tự đánh giá phương thuốc kia đúng hay sai, chỉ có thể nhờ vào ngự y và quân y đánh giá.Nhướng mày nhìn Hiên Viên Triệt sắc mặt nghiêm túc, tươi cười trên mặt Lưu Nguyệt càng thêm rạng rỡ.

Dạo này thời điểm nàng cười rất nhiều, tâm tình rõ ràng tốt lắm, tốt cực kỳ.“Chủ nhân.”

Giữa lúc nàng khẽ cười, Đỗ Nhất bỗng nhiên từ ngoài đại sảnh đi vào.“Chuyện gì?”

Lưu Nguyệt quay đầu đi.“Âu Dương Vu Phi không đến.”
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...