Thanh Vân Sơn, Thông Thiên Phong.
Ngoài điện Ngọc Thanh, tầng tầng lớp lớp ngườI đứng thành hàng ngũ. Nhìn kỹ, họ đều là ngườI chính đạo, bao gồm cả Thanh Vân Môn chưởng môn Đạo Huyền chân nhân cùng Phần Hương Cốc cốc chủ Vân Dịch Lam. Phía sau hai ngườI đó đều là danh sĩ cao nhân khác của hai phái Thanh Vân và Phần Hương, cũg tụ tập tạI đây. Nhìn vào trận thế, tựa hồ như chuẩn bị nghênh đón một nhân vật nào đó.
Không biết là ngườI nào mà có mặt mũi dữ vậy?
Các môn phái nhỏ không kể, thờI khắc đó, các nhân vật trọng yếu của Thanh Vân Môn cùng Phần Hương Cốc đạI đa số đều đã tụ họp lạI. Bên Phần Hương Cốc là Thượng Quan Sách, Lữ Thuận, đạI đệ tử đờI thứ hai là Lý Tuân, Yến Hồng đứng phía sau cốc chủ Vân Dịch Lam. Kỳ trung, Lý Tuân mặt vô biểu cảm, nhưng sắc khí có vẻ khó coi, không những vậy bốn bề xung quanh vang lên những tiếng thì thầm to nhỏ, những ánh mắt cứ liếc qua gã, càng làm cho sắc mặt họ Lý thêm khó coi.
Về phía Thanh Vân Môn, bọn Điền Bất Dịch, Tăng Thúc Thường, Thuỷ Nguyệt đạI sư, Tề Hạo, thủ toạ các mạch đều có mặt tạI hiện trường, bao gồm cả bọn đệ tử Tiêu Dật Tài cũng đứng sau lưng Đạo Huyền chân nhân. Chỉ là trong số đó, xuất sắc nhất của Thanh Vân Môn trong những năm gần đây, nhân vật được kính trọng nhất, Lục Tuyết Kỳ, lạI không thấy bóng dáng đâu hết. Ngoài ra, Lâm Kinh Vũ cũng không có mặt, không hiểu có phảI còn ở trong Tổ Sư Từ Đường hay không.
TrờI trong sáng, không trung vạn dặm không mây, gió núi không mạnh, thổI đều đều không ngừng làm cho ai ai cũng có cảm giác thư thái. Nếu không phảI trong phàm trần tục thế có quá nhiều ân oán cừu sát, rắm rốI không ngừng, thì đây đích thị là tiên cảnh giữa nhân gian.
Trong số đám đông đằng sau, nhiều ngườI bàn tán thì thầm, ẩn ước nghe thấy đạI bộ phận đều đang nhắc tớI trường hạo kiếp lớn nhất của nhân gian này. Những câu nói đó lọt vào tai Thanh Vân chưởng môn Đạo Huyền chân nhân, sắc mặt ngưng trọng, không nhẫn nhịn được khẽ thở dài.
Thanh âm của ông ta không lớn, nhiều ngườI xung quanh không chú ý, Phần Hương cốc chủ Vân Dịch Lam đứng đằng trước lạI nghe được, quay đầu nhìn về phía Đạo Huyền chân nhân, thấp giọng nói: “Đạo Huyền huynh cớ gì lạI thở dài?”
Đạo Huyền gắng gượng nở một nụ cười, lắc đầu nói: “Ta nghe những đạo hữu sau lưng bọn ta bàn tán, có quá ít người còn lạc quan”.
Vân Dịch Lam cườI cườI nói: “Đạo Huyền huynh hà tất phảI để ý tớI bọn họ, tuy hạo kiếp ngày nay đã thành, sinh linh đồ thán, nhưng bọn ta hiện nay là hy vọng cuốI cùng của thiên hạ chúng sinh, đốI diện vớI lũ yêu nghiệt quái thú cùng hung cực ác, sư huynh thân là thiên hạ lãnh tụ, nếu ngườI không còn tín tâm, thì làm sao có thể là kỳ vọng của thiên hạ chúng sinh bá tánh được.”
Đạo Huyền chân nhân sắc mặt có chút biến đổI, trong ắmt lấp loáng tinh quang, hướng về Vân Dịch Lam liếc một cái, chỉ thấy con ngườI đó quá ư thong dong, dường như không có ý gì khác, điểm một nụ cườI: “Vân thí chủ nói quả đúng quá, bần đạo có tài đức gì mà gánh vác được bốn chữ ‘Thiên hạ lãnh tụ’ đó. Lần này đạI kiếp yêu thú, tàn hạI sinh linh, bọn ta là ngườI học đạo, lạI một lòng thờ phụng chính đạo, tự nhiên không thể đặt mình ra ngoài chuyện. ĐợI Thiên Âm Tự Phổ Hoằng thượng nhân đến đây, ba phái cùng liên minh vớI thiên hạ hào kiệt, vì dân mà hy sinh cũng không uổng một đờI học đạo”.
Vân Dịch Lam gật đầu nói: “Sư huynh nói rất đúng”.