Đôi mị nhãn của Vân Mộng ẩn chứa xuân thủy, thủy ba dập dờn, lưu chuyển xuân ý mê người, nàng nhìn Phương Dật Thiên, nhẹ giọng nói rằng: "Tối nay còn dài mà, chờ em tắm rửa được không?"
Phương Dật Thiên cười cười, không nói gì, hắn lại vỗ vỗ cặp mông vênh vểnh,mềm mại mà co dãn của Vân Mộng kêu "bạch.. bạch".
Vân Mộng rên rỉ một tiếng, liền cười hì hì đứng lên, lắc lắc vòng eo mềm nhẹ rồi đi vào phòng, vừa đi nàng vừa quay đầu lại nhìn Phương Dật Thiên, cười duyên một tiếng: "Em thay quần áo, anh không được nhìn lén, nếu không..."
Nàng nói xong lại cười "Khanh khách!" rồi đi vào phòng.
Phương Dật Thiên không nói gì, rõ ràng là Vân Mộng khiêu khích hắn, trên người hắn vốn có một đoàn nhiệt hỏa, Vân Mộng lại nói như vậy, cái này có điểm...