Thất Giới Hậu Truyện

Chương 475: Ác tấn kinh hồn – Tin dữ kinh hồn


Chương trước Chương tiếp

Thẳng người đón gió, tuyết bay rát người. Khí lạnh thấu xương đóng băng vạn vật, chỉ trong giây lát đã ngưng đọng thân thể của Dao Quang. Khẽ cựa quậy, Dao Quang làm vỡ băng lạnh đóng trên người, bố trí kết giới phòng ngự quanh người mới có thể xua tan được khí lạnh xâm nhập. Đứng trên ngọn Bắc Thiên Trụ phong, Dao Quang chăm chú quan sát động tĩnh vùng chung quanh, đối với sức mạnh của băng tuyết nơi này, chàng tính ra cũng có được nhận thức rõ ràng.

Ở trên Tây Thiên Trụ phong, Khiếu Thiên thấy chút khác thường của Dao Quang, trêu ghẹo:

- Thế nào vậy, gió lạnh nơi này mùi vị cũng không tệ phải không?

Dao Quang cười đáp:

- Còn tốt, chưa đóng băng vãn bối được.

Trên ngọn Nam Thiên Trụ phong, Đồ Thiên cười nói:

- Nếu như mà ngươi đã thành cột băng rồi, chúng ta cũng biến thành người băng mất.

Trên Đông Thiên Trụ phong, Sở Văn Tân nói:

- Nơi này khí lạnh rất thịnh, bất luận tu luyện loại pháp quyết nào đều phải thúc động chân nguyên chống lại luồng khí lạnh đó, nếu không cơ thể sẽ bị lạnh xâm nhập.

Dao Quang nói:

- Câu này cũng không phải tuyệt đối như vậy, giống như Thiên Lân không hề sợ khí lạnh nơi này chút nào, trong Đằng Long cốc cũng có không ít cao thủ có thể thản nhiên đối mặt.

Sở Văn Tân nói:

- Thiên Lân thân phận đặc biệt, không thể so sánh với người bình thường. Còn về phương diện Đằng Long cốc, mấy người cốc chủ tu vi đã đến mức nóng lạnh không thể xâm nhập được, tự nhiên là không hề để ý đến chút nào.

Khiếu Thiên nói:

- Điều này thực ra cũng không có gì, chỉ cần chúng ta tập quen rồi, cũng không cần để ý đến chút lạnh lẽo này.

Đồ Thiên nói:

- Hiện nay là giờ Ngọ, Thiên Lân và Ngọc Tâm đã rời đi một canh giờ, không biết có gặp phải chuyện gì hay không?

Sở Văn Tân đáp:

- Với thông minh tài trí của Thiên Lân, chắc sẽ không gặp phải chuyện nào đâu.

Dao Quang và Khiếu Thiên đưa mắt cho nhau, trong mắt toát ra một chút bất an. Thời khắc này, khi Đồ Thiên đề cập đến Thiên Lân, Dao Quang và Khiếu Thiên đều đột ngột rùng mình, một cảm giác sầu lo không nói ra được bao trùm trong lòng bọn họ, phảng phất có chuyện gì không hay xảy ra vậy.

- Dao Quang, ngươi có phải phát hiện được thế nào không?

Có phần bất an, Khiếu Thiên khẽ lên tiếng hỏi han. Dao Quang vẻ mặt kỳ dị, liếc mọi người đang bận rộn trong cốc, chần chừ nói:

- Trong lòng vãn bối đột nhiên dâng lên một bóng ma không sao xua tan được, phảng phất .. phảng phất … có chuyện gì đó đã phát sinh.

Khiếu Thiên vẻ mặt thất kinh, lo lắng lên tiếng:

- Ta cũng không an trong lòng, phảng phất có đại họa ập xuống, khiến ta khó mà bình tĩnh được.

Đồ Thiên và Sở Văn Tân nghe vậy, hai người khuôn mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đồng thanh hỏi:

- Các vị thế nào vậy?

Dao Quang khổ sở lắc đầu, chần chừ không nói, điều này khiến cho Đồ Thiên và Sở Văn Tân càng thêm nóng nảy. Khiếu Thiên vẻ mặt nặng nề, chần chừ nói:

- Ta lo lắng Thiên Lân đã gặp chuyện rồi.

Đồ Thiên thất kinh la lên:

- Thiên Lân? Hắn không thể nào bị bất cứ chuyện gì, nếu không … nếu không …

Sở Văn Tân trong lòng đầy kinh hãi, miệng lại an ủi:

- Mọi người không cần phải suy nghĩ lung tung, Thiên Lân cơ trí hơn người, cho dù gặp phải cường địch cũng nhất định sẽ gặp hung hóa kiết.

Dao Quang và Khiếu Thiên vẻ mặt ưu tư, bất an trong lòng càng lúc càng đậm thêm, điều này khiến hai người nóng nảy bất an, đồng thời từ Thiên Trụ phong hạ xuống đến bên những người ở cửa cốc. Thấy hai người hạ xuống, Giang Thanh Tuyết đón đường, kinh ngạc nói:

- Thế nào vậy, vẻ mặt mọi người sao khó coi vậy?

Dao Quang bật cười khổ, lắc đầu không đáp. Khiếu Thiên đi vòng qua Giang Thanh Tuyết, đến trước mặt cốc chủ Triệu Ngọc Thanh, trầm giọng nói:

- Cốc chủ, chúng tôi dự tính lập tức đi tìm kiếm Thiên Lân.

Câu này vừa nói ra, mọi người đều thất kinh, ánh mắt lập tức nhìn hết cả về Khiếu Thiên. Triệu Ngọc Thanh hơi cau mày, trầm ngâm trả lời:

- Cớ gì phải như vậy?

Khiếu Thiên nghiêm túc nói:

- Ta và Dao Quang đều cảm thấy tâm tư không ổn, lo lắng Thiên Lân sẽ có chuyện.

Triệu Ngọc Thanh ánh mắt kỳ dị, liếc Tuyết Sơn thánh tăng ở gần đó, cả hai trong mắt đều toát ra một chút chấn động kinh hãi. Lâm Y Tuyết nghe Khiếu Thiên nói, vẻ mặt lập tức lộ sự lo lắng, dịu dàng nói:

- Khiếu Thiên thúc thúc, người thật sự khẳng định Thiên Lân sư huynh có nguy khó chăng?

Khiếu Thiên khổ sở trả lời:

- Ta hy vọng chỉ là ta quá lo mà thôi.

Lâm Y Tuyết thông minh đĩnh ngộ, vừa nghe câu này lập tức tỉnh ngộ, thất thanh la lên:

- Không ổn, chúng ta nhanh đi tìm Thiên Lân sư huynh, quyết không để huynh ấy có thể gặp chuyện.

Phương Mộng Như xen vào:

- Đây chỉ là những suy đoán của chúng ta mà thôi, mọi người không cần phải rối loạn cả lên. Cho dù phái người đi tìm, chúng ta cũng phải thương nghị qua để tránh gây thêm nhiều chuyện hơn.

Triệu Ngọc Thanh nói:

- Sư muội nói có lý, mọi người trước tiên hãy bình tĩnh đã, chúng ta thương nghị qua một chút.

Khiếu Thiên bất an đáp:

- Thời gian cấp bách, ta sợ …

Còn đang nói, Tân Nguyệt ở bên cạnh chưa từng nói câu nào đột nhiên thân thể chấn động, vọt miệng lên tiếng:

- Không hay rồi, Thiên Lân gặp nguy hiểm!

Mọi người thất kinh mất sắc, ào ào hỏi thăm. Vũ Điệp và Lâm Y Tuyết càng thêm mất tự chủ nắm lấy tay của Tân Nguyệt, hỏi tới:

- Thiên Lân (sư huynh) đang ở đâu, huynh ấy thế nào rồi?

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...