- Bí thư Dương, tôi biết tôi đã làm sai rồi, nhưng tôi không còn biện pháp nào nữa. Tôi đến chính quyền thành phố đã mười mấy lần rồi, nhưng không giải quyết được vấn đề.
Dương Phàm thấy lúc người đàn ông này nói chuyện thì hơi run lên, liền cười cười thân thiện nói:
- Đừng có gấp, từ từ nói, uống nước đi đã.
Người đàn ông từ từ bình tĩnh lại, cuối cùng coi như đã nói rõ được cậu chuyện. Người đàn ông này tên là Lê Kiếm Quân, người Lê tộc, là một giáo viên hợp đồng ở trường tiểu học ở thành phố Hải Tân này. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, năm 20 tuổi bắt đầu dạy học ở trường tiểu học Đại Đội, đến nay đã dạy được 25 năm.
Chuyện Lê Kiếm Quân có liên quan đến chính sách của chính quyền thành phố về các giáo viên hợp đồng. Ở một số khu người dân tộc thiểu số ở thành phố Hải Tân bởi vì là miền núi, nên trong các trường có không ít giáo viên hợp đồng, giáo viên tạm. Lê Kiếm Quân chính là một trong các giáo viên hợp đồng ngắn hạn đó. Khi tình hình giao thông cải thiện, hơn nữa những năm gần đây xuất hiện vấn đề sinh viên tốt nghiệp đại học khó khăn xin việc, chính quyền thành phố quyết định đưa ra chính sách xử lý các giáo viên hợp đồng ngắn hạn, không chuyên nghiệp. Tính toán quyền lợi cho các giáo viên đó như sau, một năm dạy học được 1000 tệ.
Chính sách này tốt hay xấu khó mà nói. Vấn đề quan trọng là Lê Kiếm Quân dạy học 25 năm nên được 25 ngàn tệ, sau đó được về nhà trồng trọt. Lê Kiếm Quân là người đàn ông đã 45 tuổi, trong nhà cũng không có bao nhiêu thứ để trồng, sức khỏe bà vợ cũng không tốt cho lắm. Lê Kiếm Quân cầm 25 ngàn tệ đó thực ra cũng không biết làm như thế nào mới tốt. Mới đầu còn nghĩ vào thành phố kinh doanh buôn bán nhỏ, nhưng kết quả phát hiện bày quán bán hàng sẽ bị đội quản lý thị trường khống chế, tiền thuê cửa hàng thì không đủ vốn mà kinh doanh. Lăn qua lăn lại hơn một tháng, tiền vất vả khổ cực cả đời đã mất hơn nửa, cuộc sống sau này còn qua như thế nào cơ chứ?
Vì thế Lê Kiếm Quân liền chạy đến chính quyền thành phố phản ánh tình hình, kết quả tiếp dân lại tiếp dân, nhưng vấn đề trả lời thuyết phục thì sao có được chứ. Tiền Lê Kiếm Quân đã cầm rồi còn đi tìm chính quyền thành phố làm gì nữa. Lê Kiếm Quân đến bước đường cùng vừa lúc đưa bà xã về quê mẹ, nghe nói bí thư thị ủy đến xí nghiệp Hồng Tinh, vì thế mới to gan cản đường hy vọng Bí thư Dương có thể giải quyết một chút khó khăn. Đây cũng là do tiếng tốt của Dương Phàm gây ra, lần trước người của xí nghiệp Hồng Tinh đến chính quyền thành phố biểu tình, Dương Phàm nếu không xuất hiện không biết chừng sẽ thành chuyện lớn là chính quyền thành phố bị người dân xông vào phá hoại. Bây giờ tiền lương của công nhân xí nghiệp Hồng Tinh đã được phát bổ sung, đương nhiên tất cả chỗ tốt đều được tính lên đầu Dương Phàm. Bà mẹ vợ Lê Kiếm Quân nhắc đến chuyện này, vì thế Lê Kiếm Quân mới quyết định mạo hiểm một chút.
Dương Phàm nghe xong chuyện này, trầm ngâm một chút rồi nói:
- Vấn đề của anh, tôi sẽ tìm hiểu một chút. Chẳng qua có một điểm anh phải hiểu rõ ràng, giải quyết vấn đề cần phải có thời gian. Hơn nữa vấn đề này của anh cũng không phải vấn đề của một hai người. Tiếp theo các giáo viên hợp đồng như các anh mặc dù là sản phẩm của lịch sử. Nhưng không một ai có thể phủ nhận cống hiến của các anh dành cho thành phố Hải Tân chúng ta.
Dương Phàm không đưa ra câu trả lời rõ ràng, nhưng Lê Kiếm Quân đã cảm thấy rất thỏa mãn. Nhất là câu nói cuối cùng kia của Dương Phàm làm hai tròng mắt người đàn ông cao hơn mét bảy đỏ lên, quay đầu lại lau lau nước mắt.
Dương Phàm đi lên bắt chặt tay Lê Kiếm Quân mà nói:
- Khi về tôi sẽ tìm đồng chí ở các cơ quan liên quan hiểu rõ tình hình, xem xem xử lý vấn đề các giáo viên hợp đồng có cần đưa ra điều chỉnh bổ sung hay không. Điều này cần phải nghe ý kiến của hầu hết các đồng chí.