Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 233


Chương trước Chương tiếp

- Chu lão, ngài xem như vậy có được không? Để đồng chí Dương Phàm nhận chức phó cục trưởng cục Giám sát, như vậy cũng tiện cho công việc.
Phó chủ tịch Lý nói rất kiên quyết. Chu Minh Đạo nhíu mày, suy nghĩ rồi nói:
- Như vậy có được không? Việc này phải được các lãnh đạo khác của Hiệp hội giám sát chứng khoán đồng ý mới được mà.
Phó chủ tịch Lý thấy đường này đi được, lập tức tươi cười nói:
- Chu lão, việc này ngài cứ yên tâm. Các đồng chí khác sẽ do tôi lo liệu. Đồng chí Dương Phàm không phụ trách công việc cụ thể, nhưng lại có quyền biết và lên tiếng với các vụ án lớn. Sắp xếp như vậy chủ yếu để đồng chí Dương Phàm thuận tiện trong công việc.
Chu Minh Đạo nói:
- Tôi phải gọi Dương Phàm đến hỏi một câu.
Vừa nói liền cầm điện thoại lên, gọi cho Dương Phàm.
Lúc điện thoại di động vang lên, đúng là lúc Dương Phàm muốn tiến vào cảng. Chiếc quần lót cuối cùng đã được cởi ra, bàn tay nóng bỏng đưa vào đó thấy đã ẩm ướt. Dương Phàm xoay người đè lên trên cơ thể nóng ran của nàng, thuần thục mở ra hai chân đang cố gắng khép vào của nàng.
- Mẹ chứ, ai gọi điện vào lúc này. Mặc kệ
Dương Phàm hung hãn mắng một tiếng. Đang định tiếp tục, Trương Tư Tề khẩn trương đẩy Dương Phàm nói:
- Nghe điện trước đi, biết đâu có chuyện quan trọng gì thì sao.
- Anh bây giờ là một người nhàn hạ. Có chuyện gì quan trọng hơn cái này.
Dương Phàm thở hổn hển nói. Tuy nói như vậy nhưng hắn vẫn rất nghe lời lộ ra nửa thân trên khỏi chăn, bảo bối vẫn nằm trên đùi Trương Tư Tề, một tay với xuống sàn nhà, tìm điện thoại di động trong túi quần.
Hung khí của đàn ông hoạt động giữa hai đùi khiến Trương Tư Tề rên lên một tiếng, hai chân chụm lại. Đây mặc dù không phải thực sự vượt qua ranh giới và tiến vào, nhưng Dương Phàm vẫn rất thoải mái đẩy đẩy vài cái. Cuối cùng hắn đã cầm được điện thoại di động lên, vừa nhìn thì thấy Chu Minh Đạo gọi đến, vội vàng nghe điện.
- Em đang làm gì thế? Sao không nghe điện của thầy?
Chu Minh Đạo mắng một câu. Dương Phàm vội vàng giải thích:
- Em ra sân bay đón Chu Dĩnh và Tư Tê, bây giờ đang ngồi cạnh Tư Tề, nên mới đầu không nghe thấy chuông.
Câu giải thích này cũng hợp nữa, thanh niên nam nữ ở cạnh nhau có đôi khi không nghe thấy tiếng sấm, chứ đừng nói tiếng chuông.
- Đến phòng làm việc của thầy một chút.
Chu Minh Đạo không nói nhiều đã dập máy. Dương Phàm không thể làm gì khác hơn là nhìn điện thoại trong tay, ngửa mặt lên trời thở dài:
- Ông trời ơi. Đừng chơi tôi như vậy chứ.
Trương Tư Tề cười đến độ cả người run lên. Cười một chút, liền vội vàng lấy cái chăn mỏng quấn lấy người, chuồn xuống giường, nhặt quần áo rơi trên mặt đất, lẻn vào toilet. Dương Phàm ngồi trên giường giơ tay lên hô:
- Sớm đã thấy hết, em còn che làm gì?
Trương Tư Tề nói một câu:
- Ai cần anh lo? Em thích.
Nói như vậy nhưng nàng đóng chặt cửa lại, mặc quần áo. Dương Phàm đứng ngoài toilet đợi một lát, Trương Tư Tề mặc xong mới như kẻ trộm đi ra.
- Đầu tiên cùng anh đến chỗ Chu lão, sau đó anh đưa em về nhà.
Chút nữa gian tình thành công, hai người gần như đã là vợ chồng. Trương Tư Tề khoác tay Dương Phàm, đi ra ngoài, nhỏ giọng nói:
- Tối đến nhà em ăn nhé? Ông nội muốn gặp anh.
Dương Phàm lắc đầu nói:
- Thôi, anh còn chưa đến Trần gia. Đến nhà em, ông cụ biết thì sao bây giờ?
Trương Tư Tề nói:
- Như vậy à. Được rồi, chờ anh đến Trần gia, sau đó đến nhà em.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...