Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 220: gặp gỡ bất ngờ


Chương trước Chương tiếp

Mọi người lo lắng quả thật không phải là vô lý, kế hoạch lớn như vậy, nếu muốn làm thì khó khăn tới mức nào. Trên quan trường chỉ cầu một chữ "ổn", Dương Phàm rất hiểu tâm tình của mọi người.
Lần hội nghị này, Dương Phàm không tỏ rõ thái độ mà quyết định cứ để hội nghị tiếp tục thảo luận.
Chấm dứt hội nghị, Dương Phàm vừa mới đi vào phòng làm việc, Trầm Ninh đã đi vào theo.
Dương Phàm chờ y ngồi xuống mới cười hỏi:
- Mày tới khuyên tao à?
Trầm Ninh cười, nhận điếu thuốc Dương Phàm đưa, châm lửa xong mới nói:
- Khuyên mày cái gì? Khuyên mày đừng kích động? Không cần thành công vĩ đại?
Trầm Ninh nói xong lắc đầu tiếp tục nói:
- Mày khác với đám người trong hội nghị, tao khuyên cũng vô ích. Chuyện này mày khẳng định là muốn làm. Tao đi theo chỉ là muốn nói với mày, nếu cứ thảo luận mãi không dứt thế này, thà rằng cứ để cấp trên ép xuống còn hơn.
Dương Phàm hơi sửng sốt, cẩn thận nghĩ một chút, lập tức hai mắt sáng lên. Ở trong quan trường, còn có cái gì có tác dụng hơn lời nói của lãnh đạo chứ? Tuy nhiên Dương Phàm vẫn do dự, nhìn Trầm Ninh vẻ hơi lo lắng:
- Kế hoạch lớn như vậy nếu làm không tốt, lãnh đạo cũng sẽ phải chịu trách nhiệm.
Trầm Ninh cười lắc đầu nói:
- Loại chuyện này, nếu mày thật sự muốn làm, nhất định phải có cấp trên lên tiếng ủng hộ. Nếu không thì chưa cần nói tới thị, ngay ở Vĩ Huyền đã rất khó thuyết phục người ta. Biện pháp tốt nhất chính là mày làm cho bọn họ phải làm theo những gì mày nói một cách vô điều kiện, như vậy đủ rồi.
Không thể nghi ngờ, những lời Trầm Ninh vừa nói đã cảnh tỉnh Dương Phàm. Chuyện này nói ra ở thường ủy thực tế là không có mấy ý nghĩa. Đầu tư vài tỷ đối với cán bộ Vĩ Huyền đã là những dự án khổng lồ. Bọn họ không có khả năng, dũng khí và năng lực cùng gánh vác. Thực ra Dương Phàm cũng không cần bọn họ gánh vác, chỉ cần bọn họ nghe lời làm việc là được rồi.
Muốn đạt được hiệu quả như Trầm Ninh nói, việc duy nhất là phải có một vị lãnh đạo Uyển Lăng hoặc trong tỉnh có đủ sức nặng ủng hộ kế hoạch này.
Trầm Ninh đi rồi, Dương Phàm suy nghĩ suốt một ngày. Lựa chọn vị lãnh đạo nào để đột phá cửa ải này đây? Dương Phàm nghĩ định gọi điện cho Trần Chính Hòa để thỉnh giáo nhưng lại lập tức phủ định ý nghĩ này. Cẩn thận suy xét một lúc nữa, Dương Phàm vội đi tìm Tô Diệu Nga.
- Phó bí thư Tô, tôi có chuyện phải đi vài ngày. Mấy hôm tới, phiền chị vất vả thêm một chút công tác ở huyện.
Tô Diệu Nga cười nói:
- Không thành vấn đề. Bí thư Dương, là vì kế hoạch kia sao?
Dương Phàm thở dài một tiếng, thần sắc nghiêm túc nói:
- Đúng vậy. Nếu kế hoạch này có thể được thực hiện, chắc chắn sẽ nâng kinh tế Vĩ Huyền lên một tầng cao mới. Mặc dù có muôn vàn khó khăn nhưng tôi cũng phải cố một lần.
Tô Diệu Nga gật gật đầu nói:
- Bí thư Dương, thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Kế hoạch này càng đưa được lên cao thì khả năng thành hiện thực càng cao.
Ý tứ này cũng gần tương đương với ý của Trầm Ninh. Chẳng qua Tô Diệu Nga khác với Trầm Ninh. Trầm Ninh có thể chủ động nói thẳng, Tô Diệu Nga thì không thể, phải đợi khi Dương Phàm tìm tới nơi mới có cơ hội thích hợp để nói.
Dương Phàm suy nghĩ tới những điểm nhỏ nhặt tinh tế này, cảm thấy đâu đâu cũng là học vấn.
Cáo từ Tô Diệu Nga, Dương Phàm mang Lâm Đốn đi tới Vu Thành. Chuyện này Dương Phàm không trông cậy vào thị ủy Uyển Lăng có thể ủng hộ mình. Khi tới Vu Thành, Dương Phàm bảo Lâm Đốn và lái xe Tiểu Vương tìm một nơi để nghỉ ngơi, một mình lái xe tới tòa nhà ủy ban Vu Thành, tìm tới phòng làm việc của Chúc Vũ Hàm.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...