Đương nhiên không phải là khát nước, cũng dĩ nhiên chẳng phải là tình cờ. Cố tình mà ngay lúc này mấy người gần như chết già cũng sẽ không lui tới với nhau lại tụ họp nơi đây, nói không có âm mưu mới có quỷ đấy.
Tinh Tinh lập tức nhắn tin cho ca ca của mình: “Sinh Diệt với... đang ở một chỗ với nhau, rất khả nghi.”
Hạo Nhiên trả lời: “Sinh Diệt đang ở Hoàng Sơn uống trà với ta, muội trông nhầm rồi.”
“Nhưng mà muội thực sự trông rõ ràng mà.”
“Ta có cần phải bảo Sinh Diệt gọi một cuộc cho muội không?”
“Không cần đâu!” Tinh Tinh toát một giọt mồ hôi: “Phá Toái, có lẽ chúng ta đã nhìn lầm rồi, Sinh Diệt đang ở Hoàng Sơn với ca ca ta kìa.”
“Lẽ nào là song bào thai như người ta hay nói à?” Phá Toái nghi hoặc hỏi.
Đường Hoa lắc đầu: “Các ngươi đánh giá quá thấp độ lười biếng của Hà Tả rồi, cái chuyện tốn tế bào não như song bào thai sẽ không thể nào có khả năng phát sinh đâu, cho dù có cũng chỉ là song bào thai mỹ nữ dạng bình hoa mà thôi.”
“Ta muốn đi vào xem xem! Kết quả bói của ta nói rõ ràng là Sinh Diệt đang ở Hàm Đan mà.” Tinh Tinh phân phó: “Để tránh rút dây động rừng, Phá Toái sẽ canh chừng xem còn có ai vào nữa hay không, còn Gia Tử thì theo ta đi vào.”
“Vì sao lại là ta/hắn?” Đường Hoa với Phá Toái hai miệng mà một lời thốt lên, Đường Hoa thì không muốn đâm đầu vào, còn Phá Toái thì nghĩ giai nhân đang ở bên trong, tất nhiên mình phải là người đi vào xem mới đúng.
“Ta biết bói, ta nói sao là vậy.” Tinh Tinh uy hiếp: “Nếu không sau này sẽ không giúp các ngươi làm mấy chuyện xấu như thế này nữa.”
“Ủng hộ lãnh đạo Tinh Tinh.” Hai nam nhân lập tức đồng ý ngay. Có đắc tội ai cũng không thể đắc tội với cái máy nghe trộm hiệu Tinh Tinh này được, ai mà không có lòng tò mò chứ?
* * * * * *
Chỉ nhìn qua là bao quát được hết cái đại sảnh của trà lâu ngay rồi, chỉ thưa thưa thớt thớt mấy cái bàn có người chơi. Đường Hoa nói: “Mười phần có tám, chín là đang ở trong gian riêng trên lầu hai.”
“A?” Lẽ nào đây là ‘trinh thám suy lý’ như người ta thường hay nói đó à? Lẽ nào không thể có khả năng là đang ở trong phòng chung trên lầu hai sao?
“Bởi vì trên lầu hai chỉ có gian riêng. Trà lâu này ta từng đến rồi.”
“...”
Đường Hoa nhìn trái nhìn phải, sau đó tiến đến một chiếc bàn đã có người chơi, nói: “Ngồi chung cái nhé.” Rồi hắn cũng bất kể người ta có bằng lòng hay không, cứ đặt mông ngồi xuống, quay lưng với cầu thang lầu hai. Đều là người có thân phận cả, chắc sẽ không đời nào tính tiền xong là bay qua cửa sổ đấy chứ? Quan niệm phòng cháy của trà lâu thật là kém cỏi, nguyên một cái cửa hiệu trừ cửa sổ ra, cũng chỉ có một cái cửa chính mà thôi. Đương nhiên, nếu người tu tiên mà còn có thể bị hỏa hoạn tự nhiên làm chết, vậy đúng là chết còn chưa hết tội.