Quan Thần

Chương 217: Công phu đánh bài


Chương trước Chương tiếp

Hạ Tưởng gật đầu:

- Cháu nghĩ Bí thư Lý sẽ rất vui vẻ khi nhận được lời mời của Tào bá. À, mà còn việc này nữa, Phó Bí thư Vương lúc trước Tết có bảo cháu tìm ông ta đánh bài. Tào bá nói cháu có nên đi hay là không?

- Vương Bằng Phi?

Tào Vĩnh Quốc vẻ mặt kinh ngạc, cảm thấy không ngờ. Ông ta suy nghĩ một chút rồi nhìn Hạ Tưởng.

- Ấn tượng trong bác thì Phó Bí thư Vương cũng không phải là người bình dị, dễ gần gũi, có mấy lần lên tiếng ở hội nghị thường vụ có vẻ là người rất hay gây sự. Ông ta hẹn cháu đánh bài thì chỉ sợ là có thâm ý khác? Đi, vì sao không đi, có cơ hội có thể kéo gần quan hệ như thế này sao lại buông tha? Rất nhiều người cả đời đều mong muốn bắt được cơ hội như vậy một lần còn không được.

Tào Vĩnh Quốc bỗng nhiên cảm thấy rất thỏa ý, mỉm cười nói: - Tiểu Hạ, ngay cả bác cũng có điểm phải ghen tị vận khí quá tốt của cháu. Bác phát hiện ưu điểm lớn nhất của cháu chính là giỏi trong việc từ thế cục đầy rắc rối, phức tạp tìm ra được một điểm mấu chốt. Hơn nữa chẳng những cháu có thể tìm được, mà còn có thể bắt lấy. Điều đáng quý nhất chính là tuổi của cháu còn trẻ nhưng làm việc tuyệt đối không vội vàng xao động, không liều lĩnh, gặp chuyện đều bình tĩnh. Không thể không nói, cháu còn tốt hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của bác.

Hạ Tưởng bị Tào Vĩnh Quốc khen ngợi, hơi ngượng ngùng, liền sờ sờ vào cái mũi:

- Tào bá, người trong nhà không cần khen nhau, nếu không có người lại hiềm nghi.

Đèn phòng khách đột nhiên bật sáng, Vương Vu Phân từ trong phòng ngủ đi ra, bất mãn nói:

- Đêm hôm khuya khoắt như vậy rồi mà hai người còn chưa ngủ, lại còn nói chuyện không để yên cho người khác. Không biết có chuyện gì nữa?

Sau đó cô lại đẩy cửa phòng của Tào Thù Lê ra, kinh hãi kêu một tiếng:

- Lê nhi như thế nào lại không ở ở phòng ngủ của nó?

Cô vừa nói vừa quay đầu lại, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm vào Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng vội vàng thanh minh:

- Cháu vừa trở về, đang mới nói chuyện với Tào bá, cũng không biết chuyện này.

Vương Thu Phân theo Hạ Tưởng lên phòng của hắn thì thấy Tào Thù Lê mặc bộ áo ngủ, tay ôm gối, nằm thu lu với tư thế rất bất nhã ở trên giường, đang ngủ say. Cũng không biết cô đang mơ giấc mộng đẹp gì mà thỉnh thoảng miệng lại chép chép mấy cái, lại còn nói mớ.

Hiển nhiên là cô lên phòng chờ Hạ Tưởng, không ngờ chính cô lại ngủ quên trước.

Vương Vu Phân đang định bật đèn lên thì Hạ Tưởng ngăn lại. Hắn nhỏ giọng nói:

- Đừng làm cô ấy tỉnh ngủ. Để cháu bế cô ấy xuống, cứ để cho cô ấy ngủ thế đi.

Câu nói này khiến Vương Vu Phân phải gật đầu khen ngợi, ánh mắt nhìn về phía Hạ Tưởng có thêm phần từ ái.

Hạ Tưởng nhẹ nhàng ôm cô bé lên. Cô bé ngay cả đang ngủ mà cũng không có chút thành thật nào, được Hạ Tưởng ôm lên, hai tay trong lúc mơ màng liền ôm lấy cổ hắn, thân hình còn chủ động quấn quanh người hắn, ôm hắn thật chặt. Hạ Tưởng đành phải nhìn Vương Vu Phân cười cười vẻ xấu hổ, nhẹ nhàng bước xuống tầng, đưa cô đặt ở trên giường, lại đắp cho cô cái chăn. Sau đó hắn quay người đi ra cửa, nhìn Vương Vu Phân vẫn đứng ở một bên cửa nói:

- Cháu đi ngủ đây, cô ạ.

Vương Vu Phân gật đầu:

- Qua đây có thể thấy được rằng cháu đối với Lê nhi đúng thật là không tồi.

Lời Vương Vu Phân còn chưa dứt, đột nhiên Tào Thù Lê nói mớ ra một câu:

- Hạ Tưởng, anh thật là xấu, anh là đồ háo sắc!

Hạ Tưởng đổ mồ hôi, chạy trối chết trong ánh mắt hoài nghi của Vương Vu Phân.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...