"Hừ!"
Tuyên Nhạc không hề lên tiếng, giương tay lên phóng bảy tám hỏa cầu về phía mạng nhện nơi cửa động.
"Phành Phành" vài tiếng, mạng nhện không hề bị tổn hao gì, ngay cả lưu lại một chút dấu vết cũng không có.
Lần này những người khác đều không khỏi sắc mặt đại biến, hiển nhiên bọn họ cũng hiểu được mạng nhện này không dể dàng gì phá được.
Trong lúc, vài móng vuốt của Bạch tri thù đột nhiên co lại, tiếp theo khẻ dùng một chút lực, cả thân hình trực tiếp vọt tới. Xem phương hướng chính là hướng đến Tuyên Nhạc.
Tuyên Nhạc sắc mặt trầm xuống, một tay lấy ra phù lục màu vàng hướng mặt đất nhấn một cái, nhất thời phù lục không tiếng động chìm vào lòng đất.
Tiếp theo một số tảng đá lớn cách đó không xa hướng tới nơi này bay lại, chuẩn xác là bay về phía bụng của Bạch tri thù, áp chặt vào đỉnh động, làm nó nhất thời không thể động đậy được
"Hay!"
Lữ Thiên Mông gặp phải cảnh này không khỏi ho lên một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng.
Tiếp theo liền ném ra một cái túi da màu xanh biếc nhắm ngay Bạch tri thù bay đến, bên trong ẩn ẩn có chút ánh sáng mờ.