Tuyên Nhạc mặt không chút thay đổi nhìn Hàn Lập, không có bất kỳ hành động gì, mà Hàn Lập hết nhìn con nhện lại nhìn sang Tuyên Nhạc, sắc mặt không đổi khoát tay tế xuất ra một lân thuẫn màu trắng, đồng thời bên người cũng xuất hiện tám con rối theo bạch quang từ người Hàn Lập phóng ra.
Tuyên Nhạc rốt cục cũng động dung một ít, khoát tay triệu hồi tiểu chung màu vàng, thản nhiên nói:
"Thực không nghĩ tới Hàn sư đệ cũng am hiểu khôi lỗ thuật, chẳng qua tu vi cũng không cao, những khôi lỗ này có thể là đối thủ của ta sao?"
Hàn Lập nghe xong thần sắc không đổi, chỉ lạnh lùng hỏi một câu:
"Huyết tri thù này phải là do ngươi cố ý thả ra?"
"Không sai!"
Tuyên Nhạc thừa nhận rất rõ ràng, đồng thời cũng lật cánh tay liền xuất hiện một vật giống như cái áo choàng bằng lụa đỏ mỏng xuất hiện trên tay.
"Ngươi không sợ ỷ quá thông minh? Cuối cùng bị con yêu thú này giết đi?" Hàn Lập kiếm liếm môi, cười lạnh nói.