Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 972: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 18


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

“Đ?ng vậy...” Tần Dĩ Nam học ngữ kh? của Tống Thanh Xu?n, lặp lại hai chữ n?y một lần nữa, liền trầm mặc lại.

Đ?ng vậy... Thời gian tr?i qua thật l? nhanh.

Nhanh đến mức, em đ? từng th?ch anh, nhưng b?y giờ đ? y?u người kh?c, đ? sắp lập gia đ?nh l?m c? d?u hạnh ph?c nhất.

Nhanh đến mức, b?y giờ anh muốn giống như trước đ?y, sờ sờ đầu em, cũng đ? kh?ng c? tư c?ch.

Cũng giống như b?i h?t mới vừa rồi của anh, động t?c nhỏ nhưng lại tổn thương lớn như vậy, anh chỉ c? thể sắm vai một th?n sĩ, mới c? thể tr? chuyện với em một ch?t, cho d? biểu hiện kh?o hiểu l?ng người, thường xuy?n biểu lộ kh?ng muốn người biết, c?ng che giấu lại c?ng khắc s?u.

Kh?ng kh? trở n?n hơi ngưng trệ, l?c đầu Tống Thanh Xu?n kh?ng để ?, nhưng đ? mơ hồ nhận ra ch?t kh?c thường.

Tần Dĩ Nam biết, ch?nh m?nh c?n trầm mặc nữa, những che giấu kia liền phải bại lộ, anh chớp chớp m? mắt, đứng thẳng người: “B?n ngo?i c? ch?t lạnh, v?o trong đi.”

Tống Thanh Xu?n nh?n chằm chằm Tần Dĩ Nam im lặng một l?t, ph?t hiện anh kh?ng kh?c g? b?nh thường, cho rằng vừa rồi l? ch?nh m?nh xuất hiện ảo gi?c, gật đầu cười nhạt, đứng l?n từ tr?n b?n đu d?y.

Tần Dĩ Nam kh?ng c?ng v?o ph?ng bao với Tống Thanh Xu?n, v?o l?c Tống Thanh Xu?n bước v?o trong h?nh lang, anh gọi t?n c?.

Tống Thanh Xu?n quay đầu.

Tần Dĩ Nam đứng ở dưới một gốc c?y trong vườn hoa, hai tay cắm t?i, cười ?n h?a thanh nh?: “Tống Tống, t?n h?n vui vẻ.”

Tống Thanh Xu?n chớp chớp mắt, n?i kh?ng ra v? sao trong cổ họng lại trở n?n hơi nghẹn ng?o, c? nỗ lực khẽ gật đầu, nở rộ một nụ cười x?n lạn, xoay người, đi về ph?a cửa ph?ng bao.

Tần Dĩ Nam đứng tại chỗ kh?ng động, y?n tĩnh nh?n b?ng d?ng của c? biến mất ở cửa ph?ng bao.

Tống Thanh Xu?n, t?n h?n vui vẻ.

C? g?i t?i y?u, ch?c em hạnh ph?c.

-

Kh?ng kh? trong ph?ng bao, vẫn kh?ng ngừng n?o nhiệt.

Sắp đến gần thời gian giải t?n nửa đ?m, Đường Nặc uống nhiều rượu, chơi d? ta n?o, k?o Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm từ tr?n chỗ ngồi l?n, đẩy đến trước m?n h?nh lớn, bắt đầu thẩm vấn.

Trước ti?n, thật sự l? thẩm vấn.

Mọi người mồm năm miệng mười hỏi một ?t vấn đề bọn họ hiếu kỳ.

V? dụ:

T? Chi Niệm, anh y?u th?ch Tống Thanh Xu?n từ l?c n?o?

Tống Thanh Xu?n, c? y?u T? Chi Niệm từ l?c n?o?

T? Chi Niệm, Tống Thanh Xu?n l? mối t?nh đầu của anh sao?

Tống Thanh Xu?n, T? Chi Niệm l? người đầu ti?n c? th?ch ??

T? Chi Niệm, v? sao anh lại y?u Tống Thanh Xu?n?

Tống Thanh Xu?n, chuyện T? Chi Niệm từng l?m cho c? cảm động nhất l? chuyện g??

Hỏi hỏi, kh?ng biết chuyện g? xảy ra, T? Chi Niệm dần dần khống chế cục diện, từ bị động hỏi đến chủ động n?i r?.

“T?i gặp gỡ c? ấy v?o năm t?m tuổi.”

“Thẳng đến h?m nay, cuộc gặp gỡ đ?, vẫn l? h?nh ảnh tốt đẹp nhất trong sinh mệnh của t?i.”

Ph?ng bao ồn ?o, dần dần y?n tĩnh trở lại, y?n tĩnh đến mức, ngoại trừ tiếng T? Chi Niệm n?i chuyện, liền kh?ng c?n tiếng vang n?o kh?c.

“Gặp gỡ c? ấy, gặp gỡ chấp niệm cả đời.”

“C? ấy l? t?nh đầu của t?i, cũng l? cuối c?ng của t?i.”

Kh?ng biết l? ai lặng lẽ đi tới trước bục chọn nhạc, cũng hoặc l? T? Chi Niệm khống chế ? thức người kh?c, chọn một ca kh?c.

Trong ph?ng kh?ch vang l?n ?m nhạc m? Tống Thanh Xu?n kh?ng thể quen thuộc hơn.

“T?i n?i sợ nhất cơn gi? nhẹ trước cơn mưa, em n?i em cũng giống như vậy.”

Khi tiếng hả uyển chuyển ?m tai của Tạ An Kỳ vang l?n, trong l?ng Tống Thanh Xu?n tu?n ra v? số cảm x?c n?i kh?ng r?, cảm động, thổn thức, buồn b?, hạnh ph?c... C? giống như nhận được l?y nhiễm từ T? Chi Niệm, chậm r?i giơ microphone bị bạn học cố nh?t v?o trong tay l?n bờ m?i, thuận theo tiếng n?i của T? Chi Niệm, nhẹ nh?ng n?i tiếp: “Anh ấy từng t?m kiếm t?i suốt mười năm.”


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...