Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 971: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 17


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

-

Lễ cưới của Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm, quyết định v?o lễ t?nh nh?n 24 th?ng 12 kia.

Ng?y 12 th?ng 2, T? Chi Niệm v? Tống Thanh Xu?n tổ chức party tạm biệt đời độc th?n.

Party l? Đường Nặc phụ tr?ch, mở một ph?ng ăn lớn ở “Kim B?ch Huy Ho?ng”, gần như l? đều mời bạn học thời cao trung tới đ?y.

Bạn học cũ gặp mặt, kh?ng kh? hết sức nhiệt t?nh, một đ?m nam nam nữ nữ tụ tập c?ng một chỗ, chơi sục s?i ngất trời, m?i cho đến mười một giờ khuya, hưng tr? vẫn v? c?ng vang dội.

Tống Thanh Xu?n c?n đang cho con b?, thời gian d?i kh?ng trở về nh?, v? của c? sẽ trướng l?n kh? chịu, giữa chừng liền x?ch t?i, đi nh? vệ sinh vắt sữa.

L?c c? ra khỏi ph?ng bao, Tần Dĩ Nam chơi thua tr? chơi, bị mọi người đẩy l?n đến trước m?n h?nh lớn ca h?t.

B?i h?t l? do Tần Dĩ Nam tự m?nh chọn, một ca kh?c rất nổi tiếng gần đ?y, t?n l? 《 th?n sĩ 》.

Thanh tuyến của Tần Dĩ Nam rất ổn trầm, h?t b?i h?t n?y l?n, c? một phen m?i vị kh?c, nếu kh?ng phải bởi v? v? trướng rất kh? chịu, Tống Thanh Xu?n vẫn thật muốn nghe xong rồi mới đi.

C? k?o cửa ph?ng bao ra, l?c đi ra, Tần Dĩ Nam vừa l?c h?t đến một c?u “Anh muốn cho em một c?i ?m, giống như trước đ?y, c? thể kh?ng? Động t?c em l?i nửa bước nghi?m t?c sao? Động t?c nhỏ nhưng lại tổn thương lớn như vậy, anh chỉ c? thể sắm vai một th?n sĩ, mới c? thể tr? chuyện một ch?t với em...”

L?c Tống Thanh Xu?n đ?ng cửa ph?ng bao, Tần Dĩ Nam cầm microphone, nhắm mắt lại, vẻ mặt nhập thần, chậm r?i mở m? mắt ra, nh?n một cửa chậm r?i kh?p k?n một c?i.

Tống Thanh Xu?n đi ra từ trong ph?ng rửa tay, nh?t dụng cụ vắt sữa v? b?nh sữa v?o trong t?i, rửa tay xong, l?c đang chuẩn bị trở về ph?ng bao, nghe được ph?a sau truyền tới một giọng n?i quen thuộc: “Tống Tống.”

Tống Thanh Xu?n quay đầu, Tần Dĩ Nam đ? h?t xong, cổ ?o hơi mở, tựa v?o tr?n v?ch tường h?nh lang, đ?n tường vừa vặn ở ngay tr?n đỉnh đầu anh, ?nh đ?n v?ng mờ nhạt, chiếu v? c?ng th?m th?y r? r?ng ngũ quan tuấn l?ng của anh.

Tống Thanh Xu?n chậm r?i xoay người, hơi n?ng m?i với Tần Dĩ Nam một ch?t: “Anh Dĩ Nam.”

?nh mắt Tần Dĩ Nam vững v?ng nh?n Tống Thanh Xu?n một l?t, đứng thẳng người, chỉ chỉ con đường đi th?ng vườn hoa: “Đi dạo một ch?t?”

Tống Thanh Xu?n trầm mặc v?i gi?y, gật đầu cười: “Được nha.”

Hai người y?n lặng kh?ng tiếng động giẫm đường đ?, đi thẳng đến dưới một c?i b?n đu d?y mới ngừng lại.

Tống Thanh Xu?n đi mệt, ngồi pở tr?n b?n đu d?y, hai tay c? nắm d?y buộc của b?n đu d?y, chậm r?i đung đưa.

Tần Dĩ Nam nghi?ng dựa v?o tr?n th?n c?y ở một b?n, y?n tĩnh nh?n chằm chằm Tống Thanh Xu?n rất l?u, m? từ trong t?i ra một hộp qu? tinh xảo, đưa cho Tống Thanh Xu?n: “M?n qu? t?n h?n.”

Tống Thanh Xu?n mỉm cười nhận lấy, giống như trước đ?y, th?o dỡ ngay trước mặt Tần Dĩ Nam, b?n trong l? một d?y chuyền kim cương rất tinh xảo, c? m?m m?i tiếp tục cười, ngẩng đầu, ngữ điệu gi?n gi? n?i c?u: “C?m ơn anh Dĩ Nam.” với Tần Dĩ Nam.

Tần Dĩ Nam cười ?n nhuận, theo bản năng đưa tay ra, đặt l?n đầu Tống Thanh Xu?n, muốn giống như trước, sờ sờ đầu c?.

Nhưng m?, đầu ng?n tay của anh vừa bao phủ l?n tr?n đầu c?, anh liền cảm gi?c được th?n thể c? cứng đờ.

Trước đ?y, c? ch?nh l? rất th?ch h?nh động n?y của anh... Cuối c?ng hết thảy đều vẫn thay đổi...

Tần Dĩ Nam chỉ dừng lại một gi?y ngắn ngủi, liền r?t tay đi: “Trong nh?y mắt, Tống Tống đều đ? sắp lập gia đ?nh.”

“Đ?ng vậy, trong nh?y mắt, anh Dĩ Nam anh đ? sắp kết h?n với Thanh Th?ng được một năm.” Tống Thanh Xu?n tựa đầu v?o tr?n d?y buộc của b?n đu d?y, ngửa đầu, nh?n Tần Dĩ Nam n?i.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...