Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 973: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 19
“Anh ấy từng t?m kiếm t?i suốt mười năm.”
“Mười năm, ba ng?n s?u trăm năm mươi ng?y đ?m... Trong ba ng?n s?u trăm năm mươi ng?y đ?m đ?, lu?n c? anh - một người t?i kh?ng biết, đi c?ng với t?i.”
“Ch?ng t?i cười nh?n bầu trời, n?i chuyện phiếm t?n gẫu đến kh?c...”
Ở trong tiếng h?t, Tống Thanh Xu?n giơ microphone, nh?n chằm chằm ?nh đ?n m?u kh?ng ngừng nhấp nh?y trước mắt, nhẹ nh?ng ?n nhu tiếp tục h?t: “Anh ấy kh?ng phải t?nh đầu của t?i, nhưng l? cuối c?ng của t?i.”
“Gặp gỡ anh, gặp gỡ chấp niệm đẹp nhất.”
“Ch?ng t?i đều giống như từng được ai đ? y?u thương, những giấc mộng ho?n mỹ kh?ng thể cứu chữa...”
Kh?ng c? trải qua diễn tập, kh?ng c? biết trước, v?o một khắc tiếng n?i của Tống Thanh Xu?n rơi xuống, T? Chi Niệm giơ microphone l?n bờ m?i, n?i tiếp theo c?u n?i của c?: “T?i tương đối may mắn, t?i t?m kiếm, cũng kh?ng c? đ? ch?m đ?y biển, mười năm sau, t?i ở trong s?n trường cao trung, gặp gỡ c?.”
“Rất nhiều ?n nhu tương tự, nhưng lại kh?ng c? khổ sở giống nhau...”
C? v?i h?nh ảnh lướt qua Tống Thanh Xu?n, nhưng lại kh?ng nhớ r?, chỉ l? c? từng xem nhật k? của anh, c? hướng về ph?a microphone kh?ng chuyển dời khỏi bờ m?i, chậm r?i n?i: “C?c người biết tr?n thế giới khoảng c?ch đau nhất l? c?i g? kh?ng? Tr?n thế giới n?y khoảng c?ch đau đớn nhất, l? anh lu?n đang t?m t?i, m? t?i lại qu?n anh.”
“Hai người bạn nhiều năm, lại l? l? do ngăn c?ch t?nh y?u...”
Lấy tiếng h?t l?m bối cảnh, T? Chi Niệm d?ng ?m điệu thanh đạm nhất nhớ lại lần gặp lại thời ni?n thiếu: “Cho d? l?c đ?, c? ấy kh?ng nhớ r? t?i, nhưng l?c mỗi ng?y c? thể nh?n thấy c? ấy, thật sự rất rung động l?ng người, bộ dạng c? mặc đồng phục học sinh đứng ở trước si?u thị mua nước, th?n ảnh c? ?m s?ch b?i tập d?y đặc tới văn ph?ng, h?nh ảnh c? ở tr?n s?n thể dục vui cười với bạn học, đ? đều l? m?u sắc rực rỡ nhất ở trong sinh mệnh m?u x?m trắng của t?i.”
“Sau khi vật đổi sao dời, ch?ng t?i ?n chuyện...”
Nghe lời n?i của T? Chi Niệm, đ?y mắt Tống Thanh Xu?n c? gai sương m?, tr?n ngập l?n, c? nỗ lực tăng kh?e m?i l?n, bảo tr? ngữ kh? b?nh ổn, v?o l?c giọng n?i anh rơi xuống, mở miệng n?i: “Tuy rằng l?c đ?, t?i kh?ng nhớ r? anh, nhưng mỗi ng?y đều được một người y?n lặng y?u thương, thật rất cảm động, anh bởi v? người kh?c n?i xấu t?i một c?u, liền đ?nh đập người đ? t?n nhẫn, anh mua m?n qu? t?i th?ch, liền đi qu?n ăn đ?m l?m phục vụ, ban đ?m tan học l?c một m?nh t?i về nh?, anh sẽ ở ph?a sau xa xa...”
Tống Thanh Xu?n kh?ng phải l? người kh?ng c? t?nh cảm, rất nhiều khi T? Chi Niệm khiến cho l?ng c? ấm ?p, c? cũng sẽ kh?ng cầm l?ng nổi n?i ra một ?t lời n?i mủi l?ng với anh.
L?c n?y, lại l? lần đầu ti?n, c? ở trước mặt nhiều người như thế, n?i ra theo kiểu như vậy
Nhưng c? ho?n to?n kh?ng c? ch?t x?u nh?t gan, xấu hổ, v? ngại ng?ng như trong tưởng tượng, ngược lại đ?y l?ng c? trở n?n đặc biệt b?nh tĩnh.
“Đ? l? một bạt tai quăng v?o giấc mộng, giống như tiếng sấm ầm ầm...” Tiếng sấm từ ?m nhạc vang l?n trong ph?ng bao, đ?i mắt Tống Thanh Xu?n ngấn lệ, tiếp tục bổ sung ho?n chỉnh lời n?i vừa rồi: “... T?i nghĩ, vận kh? tốt nhất trong cuộc đời n?y của t?i, ch?nh l? gặp gỡ T? Chi Niệm.”
“Ch?ng ta đều bị l?ng qu?n, đều bị l?ng qu?n rất l?u...”
Theo ?m nhạc đến cao triều, c?u chuyện của anh v? c?, cũng đi đến cao triều.
T? Chi Niệm mở miệng, d?ng ngữ kh? vẫn thanh đạm như thế: “Trời cao kh?ng tệ với t?i, một lần cơ duy?n xảo hợp, t?i v?o ở nh? của c? ấy, chẳng qua c? ch?t hỏng b?t, đ? ch?nh l? l?c c? ch?o hỏi với t?i, t?i l?m đau tay ấy, chọc cho c? kh?ng cao hứng.”