Ai ngờ cái nhìn này lại khiến công chúa bừng tỉnh lại, lớn tiếng kêu lên:
- Ai dám dẫn y đi ra khỏi cửa này, ta sẽ chết cho các ngươi xem!
“Bốp” một tiếng, trả lời nàng là một cái tát thật mạnh của Hoàng thượng.
Đây là lần đầu tiên Triệu Trinh đánh người. Không thể ngờ được, lại là đánh nữ nhi mà mình yêu thương nhất.
Nhưng đáp lại lão là việc công chúa lấy kim trâm đâm vào chiếc cổ thon thả của nàng.
Huyết châu nổi bật trên làn da tái nhợt, làm Triệu Trinh không cách nào nhìn thẳng.
- Oan nghiệt…
Lão thở dài đầy thương cảm, xua tay ra hiệu cho thị vệ thả Lương Hoài Cát ra, liền xoay người bỏ đi… Từ ngày đó, Công chúa và Lương Hoài Cát bị cấm túc ở trong Nghi Phượng Các, ngay cả Tào hoàng hậu và Miêu Hiền Phi cũng không thể gặp.
Triệu Trinh cũng tức đến nỗi đổ bệnh, nằm ở trên giường không thể lên triều. Hoặc có thể là không dám vào triều, lão thật sự không có mặt mũi nào đối mặt với sự chất vấn của các đại thần.
Biết được “phụ hoàng” bị bệnh, đám hoàng tử đương nhiên muốn vào cung vấn an.
Khi đó Trần Khác đang ở bên trong phủ Triệu Tông Tích, cùng y quyết định chi tiết cuối cùng của “hội cầu Biện Kinh”. Sau khi biết được tin tức này, Triệu Tông Tích không khỏi cau mày nói:
- Huy Nhu hoàng muội thật sự là có chút quá đáng, dám làm Phụ… Hoàng thượng tức đến bệnh!
Từ sau khi thay đổi phụ thân, lúc đối mặt thì kêu không sao, nhưng trong lúc nói ra thì có chút ngượng ngùng.
Với tình báo trong cung của Triệu Tông Tích, đương nhiên biết rõ sự tình. Y đối với việc công chúa ngỗ nghịch với mẹ chồng, lạnh nhạt với phò mã, ở cùng nô tài cảm thấy rất khó chịu.
- Cha và con gái nào có thù lâu, cẩn thận sau cùng không việc nào thành.
Trần Khác lại nói:
- Nên cất giấu tâm tình của mình đi.
- Vậy nếu Hoàng thượng hỏi tới thì sao?
Triệu Tông Tích cau mày nói:
- Ta nên trả lời như thế nào?
- Nói giúp vài lời cho công chúa, an ủi hoàng thượng nhiều một chút.
Trần Khác đưa ra ý kiến.
- Ngươi không phải vẫn nói với ta nên nói chuyện thật lòng sao?
Triệu Tông Tích bất mãn:
- Tại sao lại không cho ta nói thật lòng?
- Tình huống lần này rất đặc biệt.
Trần Khác cười nói:
- Phải biết rằng, người ta là cha con thân thiết hai mươi năm, thử đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút. Làm một người phụ thân, cho dù ngoài miệng nói tức giận thế nào, trong lòng vẫn mong nữ nhi của mình có thể sống tốt.
- Phải.
Triệu Tông Tích gật đầu nói:
- Nhưng các đại thần sẽ nhìn ta như thế nào?
- Thanh quan khó quản việc nhà, loại việc này không ai đúng tuyệt đối.
Trần Khác nói:
- Hơn nữa, hiện tại mọi người đều lầm lẫn cho rằng Hoàng thượng đã lỗi thời rồi, ý kiến của người không bằng cách nhìn của các đại thần.
- Không phải vậy sao?
- Đương nhiên không phải.
Trần Khác lắc đầu nói:
- Cho dù người khác nói như thế nào, ngươi còn phải dựa vào Hoàng thượng mới có thể chống lại Triệu Tông Thực.
Nói xong lại thấp giọng
- Ngươi thử đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, Hoàng thượng sắp giao giang sơn này cho các ngươi rồi, đương nhiên sẽ hy vọng các ngươi có thể chiếu cố tốt nữ nhi của ngài.
Nói một cách khác, ai đối với nữ nhi của lão tốt, lão sẽ nghiêng về phía người đó. Đây là bệnh chung của người làm phụ thân, Hoàng thượng cũng không có khả năng ngoại lệ.
- Ba phải đương nhiên là được.