Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 349: Hạ


Chương trước Chương tiếp

Nhưng lại không thể gấp gáp, phải chậm rãi mà làm. “Nếu năm nay chảy về hướng đông thêm hai phần, thì sông tự nhiên chảy về hướng đông, gần thì hai ba năm, xa thì bốn năm năm, đợi đến khi đã qua tám phần, con sông cũng đã được khuyếch rộng, đê Thương, Đức đều đã vững chắc, dòng chảy phía bắc tự nhiên sẽ ngày càng giảm, có thể ngăn lại, hai đường đều không hại rồi.”

Biện pháp này hiển nhiên là ổn thỏa, nhưng thời gian kéo dài, quan lại không thể lấy làm vui.

Nhưng Triệu Trinh và Phú Bật vẫn rất coi trọng lời nói của Triệu Tông Tích… Gọi y vào Ngự Đường, tự mình hỏi:
- Nếu hiện tại không thừa dịp dòng chảy về hướng đông thuận lợi, nhanh chóng bịt dòng chảy về hướng bắc, về sau thế sông thay đổi thì phải làm sao ?

Triệu Tông Tích đáp:
- Đê vững chắc thì nước chảy về hướng đông ngày càng tăng, bắc lưu ngày càng giảm, làm sao lại phải lo lắng sẽ thay đổi? Nếu đê bị xói mòn, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được, lúc này nên cố gắng hết sức bảo vệ đê phía trên.

- Làm sao để bảo vệ đê phía trên?
Phú Bật hỏi.

- Nếu như là năm trước, quả thật rất khó bảo toàn. Nhưng hiện tại chúng ta có xi măng bê tông, có thể vượt qua lũ lụt mà không cần lo lắng. Huống chi đê trên ở bờ sông đảm nhiệm dòng chảy Hà Bắc, còn sợ khó có thể giữ được. Nếu như tùy tiện chặn ngang qua, làm sao có thể bảo vệ được?

Triệu Trinh gật đầu, lão cảm thấy rất có đạo lý, hỏi:
- Nhưng nếu nước sông phân làm hai nhánh, thì khi nào sẽ có hiệu quả?

- Nếu đê ở phía trên còn, dòng chảy về phía đông nhất định sẽ tăng, bắc lưu nhất định sẽ giảm. Cho dù chia làm hai nhánh, không thấy có hiệu quả, đối với quốc gia cũng không có hại. Tại sao như thế? Nước tây bắc đều chảy đến Sơn Đông, cho nên gây hại lớn, phân ra thì hại nhỏ. Có ít người vội vàng chặn dòng chảy phía bắc, đều là vì mưu đồ cho bản thân, không để ý đến quốc lực và hoạn nạn của dân chúng!
Triệu Tông Tích căm phẫn nói.

- Nếu chế ngự hai con sông, phí lao động có phải cao quá hay không?
Triệu Trinh liền hỏi.

- Kết hợp lại làm một, phí lao động tự nhiên sẽ tăng gấp đôi, phân ra làm hai thì phí lao động sẽ giảm phân nửa. Hiện giờ tài lực dòng chảy phía bắc giảm một nửa để chuẩn bị chảy về hướng đông, thế thì ổn rồi.
Triệu Tông Tích đáp.

- Nói rất đúng.
Triệu Trinh gật đầu khen ngợi:
- Quả nhân đã bị ngươi thuyết phục rồi.
Nói xong nhìn Phú Bật:
- Thừa tướng nghĩ sao?

- Vi thần cũng rất đồng ý.
Phú Bật cung kính nói… Cuối cùng, dưới sự ủng hộ của Triệu Trinh và Phú tể tướng, phương án công trình trị thủy đã quyết định. Tu sửa con đê của dòng hướng đông, đợi nước chảy về hướng đông đạt tới khoảng tám phần… Đương nhiên là do tự nhiên đạt tới, chứ không phải do con người làm ra… Lại chặn dòng chảy phía bắc, làm cho Hoàng Hà chảy về hướng đông.

Cũng bổ nhiệm Triệu Tông Tích làm Tri đô thủy giám, Triệu Tông Thực làm công dịch công trình hai nhánh sông. Một người giám sát, một người quản lý công trình trị thủy.

Hoàng thượng xem ra có thể vừa đảm bảo công trình trị thủy có thể tiến hành thuận lợi, có vấn đề gì lại có thể báo cáo kịp thời. Có thể nói là tuyệt đối không có sai sót nhầm lẫn.

Triệu Tông Thực lúc đầu cũng không muốn nhận bổ nhiệm này. Công trình trị thủy gần đây toàn bị xem là xui xẻo, tuy rằng quyền lực rất lớn, nhưng nho thần lại tránh còn không kịp… Nói trắng ra là nhóm sĩ phu cho là phí sức. Đưa ra quyết định còn có thể, muốn bọn họ dãi nắng dầm mưa, ăn ở trên đê thì không có cửa đâu.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...