Đây cũng là do tính tình của quan phủ Tống triều đặc biệt tốt. Nếu là ở triều đại khác, quan phủ bị nhiều người như vậy vây quanh, khẳng định sẽ đem binh trấn áp, sao có thể lại làm như không nhìn thấy như vậy…
Suy nghĩ một chút, Trần Khác không cho xe đến trước, mà là đứng chờ ở phía xa.
Đại khái qua thời gian khoảng một nén nhang, thân ảnh của Trần Tháo xuất hiện tại cửa nha môn. Tên tiểu tử này so với hai năm trước cao hơn một cái đầu rồi… Trần Khác không khỏi cười rộ lên, vừa mới muốn mở miệng ra đón thì bị hai ba trăm người kia đoạt trước.
Chỉ thấy bọn họ đồng thanh hô lên:
- Thời vận đã chuyển, mọi việc đều thông!
Tất cả đều là đến vì việc Lục Lang ra tù.
Nhìn những người không quen biết này đều đến đón mình, Trần Lục Lang trong lòng cảm thấy rất thoải mái. Nhưng thiếu niên đều thích giả vờ lạnh lùng, mặt mũi không chút thay đổi:
- Ồn ào cái gì!
- Ca ca, đây là để cho người xua đi xui xẻo.
Có vài thanh niên áo gấm cười nói.
- Ngươi mới xui xẻo.
Trần Lục Lang khoát tay một cái nói:
-Tất cả giải tán đi, hôm nay ta phải đi về nhà trước.
- Chúng ta đã bao hết Nhất Phẩm lâu.
Đám thanh niên nói:
- Buổi tối ca ca nhất định phải tới.
- Nhất định.
Trần Lục Lang không kiên nhẫn phát tay:
- Giải tán đi.
- Ta đưa ca ca trở về.
- Ngồi xe của ta nè!
Một đám thanh niên lại bắt đầu tranh giành nhau.
- Ai cũng không ngồi.
Trần Lục Lang đẩy mọi người ra, hướng về phía xa xa đi đến:
- Nhà ta có xe.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của y, thì thấy một chiếc xe ngựa màu đen dừng ở chỗ đó. Thân xe bốn phía đều bọc đồng thau, nhìn qua vô cùng xa hoa. Hơn mười người to lớn mặc trang phục võ sĩ, mặt không chút biểu cảm đi ở quanh xe. Vừa thấy Lục Lang đi tới, đám võ sĩ tách ra một con đường, cùng cùi đầu kêu lên:
- Cung nghênh Lục thiếu gia!
Lục Lang liền nghiêm mặt, gật gật đầu, nhảy lên xe ngựa, nghênh ngang rời đi trong ánh mắt ngạc nhiên, thán phục, hâm mộ, sung bái của mọi người.
Trong xe, Trần Khác đem cuốn sách trong tay, cuộn tròn lại, như cười như không nhìn đệ đệ mình.
- Tam ca, huynh đến đón đệ sao?
Trước mặt Trần Khác Lục Lang lộ ra nguyên hình, vẻ mặt cợt nhả nói:
- Cảnh vừa rồi, thật là mát mặt, aiz…
Vừa nói xong, liền bị Trần Khác lấy cuốn sách đập lên đầu, vừa đánh vừa mắng nói:
- Bên dưới mọc đủ lông chưa hả? Học người ta làm hảo hán, mà không biết hảo hán đều là những đối tượng chuyên chính a!
- Ai ô ô, đừng đánh đừng đánh.
Lục Lang ôm đầu trốn tránh nói:
- Bọn đệ chỉ là đùa giỡn thôi.
- Tên tiểu tử chết bầm này!
Trần Khác ngừng tay, thở hổn hển nói:
- Nam nhân Đại Tống đều chết hết sao, phải để cho tiểu tử ngươi dẫn đầu!
- Không phải như vậy.
Lục Lang vẻ mặt lấy lòng nói:
- Đệ lúc ấy đã nghĩ, nếu Tam ca ở đó nhất định sẽ làm như vậy. Nhưng Tam ca không có ở đó, đệ đệ đành phải lên thôi. Kẻ thù của Trần gia chúng ta, để cho người khác xử lý sao mà được?
- Thúi lắm.
Trần Khác bị y làm cho hơi chút tức giận:
- Công phu thì không tiến bộ, mồm mép thì lại tiến bộ vượt bậc.
- Công phu cũng tiến bộ mà.
Lục Lang ha ha cười nói.
- Tiến bộ còn có thể bị người ta cho một đao?
Trần Khác trong mắt toát ra một tia ân cần nói:
- Có bị thương không?
- Không sao. Đệ mặc bì bảo giáp huynh cho mà.
Lục Lang đắc ý cười nói:
- Tên kia nhiệt tình như vậy, trong lòng đệ thầm nghĩ lần này xong rồi. Nhưng sau này xem lại, chỉ thấy bị rách chút da.
Khi chọn da chế giáp, da phân ra mấy loại… da tê giác là cao nhất, da voi là thứ hai, da trâu và da gấu đứng thứ ba, nhưng bởi vì da tế giác đã tuyệt tích, cho nên bì giáp mà Đại Lý chế tạo , đã là bì giáp tốt nhất trong phạm vi Hoa Hạ rồi. Giáp trụ được chế tạo bằng da voi, so với giáp bản thì nhẹ hơn, phòng hộ lại không kém chút nào. Trần Khác biết tiểu tử này cả ngày đánh nhau, cho nên cho người từ Đại Lý mang về vài món cho y. Thật không ngờ đúng là phải dùng tới.
- Xem như là tiểu tử ngươi không ngốc.
Trần Khác trừng mắt một cái nói:
- Hoàng thượng chỉ cho phép ngươi ở nhà đợi, đừng làm cho khắp nơi bị loạn. Làm cho người ta cảm thấy mình không biết tốt xấu.
- Đã biết đã biết.
Trần Lục Lang giơ tay đầu hàng nói:
- Tam ca, huynh làm sao mà cằm ràm như vậy?
- Đệ lo tu chỉnh tính tình đi, ta mặc kệ đệ đó.
Trần Khác nói một tiếng:
- Đến nhà rồi, xuống đi.
- Huynh đi đâu vậy?
Trần Tháo hỏi.
- Đệ không cần để ý tới.