Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 308: Trạng Nguyên gặp Trạng Nguyên


Chương trước Chương tiếp

Triệu Biện trên đường đi nói cũng không nhiều, nhưng lúc này, ông vội nhắc nhở Trần Khác không được mơ màng nữa:
- Trần học sĩ, chốc nữa, ngươi phải giữ vững tinh thần, chớ để thua ở trận đầu.

- Hả?
Trần Khác giật mình nói:
- Có chuyện gì vậy?

- Ngươi không thấy bên đối phương cũng cõ trạng nguyên sao?
Triệu Biện trừng mắt nói thẳng.

- Đúng là vậy.
Trần Khác gật đầu nói:
- Nghe nói y là trạng nguyên năm Thanh Ninh thứ nhất …

- Ở đại Liêu năm nay là năm Thanh Ninh thứ năm, y năm nay đã là Xu Mật Trực Học sĩ, có lẽ vị trí tiếp theo sẽ được phong làm tể tướng rồi.
Triệu Tích Tông không bỏ qua bất cứ cơ hội nào chất vấn Trần Khác nói:
- Thế nào, còn cảm thấy mình tiến rất nhanh sao?
Chức quan hiện giờ của Trần Khác chỉ là một chức quan chính lục phẩm chuyên tiếp đón đặc sứ nước ngoài, để làm tốt công tác đi sứ, hắn lại được giao cho lựa chọn hiền tài, tu sửa dịch quán của quốc gia, những tài năng suất chúng trong thiên hạ đều phải vượt qua các kì thi mới được chọn, riêng chỉ có duy nhất trạng nguyên không phải thi, một khi làm chức quan này, liền được làm ứng cử danh tiếng gọi là “Trữ tướng”, trong và ngoài nước đều gọi là học sĩ.

Trần Khác hai mươi bốn tuổi đã được xưng danh là học sĩ, mặc dù được thăng chức trước khi đi sứ, nhưng ở Tống triều nói như thế nào cũng là xuất chúng lắm rồi. Phải biết rằng trong quan trường của Đại Tống rất khó mà leo lên, cho dù là trạng nguyên cũng phải đạt được từ bát phẩm thì mới dần dần leo lên được, trong mười năm mà có thể vươn tới vị trí cao như này cũng là hiếm thấy. Nhưng trạng nguyên của Liêu quốc đã làm quan năm năm, không sớm thì muộn cũng sẽ chạm tới chiếc ghế tể tướng, thật sự khiến người khác phải ghanh tị…
- Ngươi chắc không hiểu rồi?
Trần Khác giọng khinh thường nói:
- Ở Liêu quốc quan vị rất nhiều, trên tể tướng còn có bảy tám quan vị nữa, sao có thể đem so sánh với Đại Tống của chúng ta được?

- Ha ha, ta nhận thấy sự đố kị trắng trợn của ngươi.
Triệu Tông Tích cười ha hả.

- Bình tĩnh đi hai vị.
Triệu Biện đột nhiên ngắt lời:
- Hãy nghĩ cách đối phó sắp tới đi? Ta ở trong nước cũng đã nghe qua danh tiếng của Trương trạng nguyên đó, nghe nói y là nhân tài số một của Liêu quốc, cũng là người qua lại với các cận thận chủ chốt trong triều, vì sao y phải ngàn dặm ra tiếp đón, chẳng phải là muốn khiêu chiến với trạng nguyên Tống quốc hay sao?

Tống Liêu hai nước mấy năm nay đã ngừng giao chiến, nhưng hai bên chưa bao giờ ngừng chạy đua. Trên mặt trận ngoại giao chúng ta cố gắng gìn giữ ưu thế về văn hóa của Trung Nguyên, đa số các sứ thần mà Tống triều phái đến Liêu quốc đều là văn nhân danh sĩ, mà Liêu quốc vì để bảo toàn thể diện, người được cử đi tiếp đón đương nhiên cũng phải là những văn nhân sĩ thần cao nhất của phương bắc rồi.

Khỏi cần nói, mỗi lần đi sứ đều là một trận đấu trí khéo léo, tài năng, đây không chỉ là việc có liên quan đến vinh nhục của cá nhân, mà còn là thể diện của cả một quốc gia.

Sau khi hiểu rõ hoàn cảnh của mình, Trần Khác gượng cười nói:
- Chẳng lẽ lại khai chiến ở cái huyện thành nhỏ bé này?

- Lần này chỉ là tỏ chút uy phong, áp đảo tinh thần mà thôi.
Triệu Biện nói:
- Trò chơi chính thức sẽ được trình diễn trước mặt của hoàng đế Liêu quốc.

- Vẫn còn tiếp tục ư…
Trần Khác buồn bực nói.

- Phải nói như thế nào nhỉ, sứ thần có thể vinh quang trở về, có thể làm tể tướng không, đều phải trải qua quá trình gian khổ này.
Triệu Biện nhìn hắn với ánh mắt thông cảm nói:
- Ta xem trọng ngươi, Trần học sĩ ạ.

- Ta cũng rất xem trọng ngươi.
Triệu Tông Tích cười trên nỗi khổ của người khác.

Đang nói chuyện, thì một viên quan của Liêu quốc đến mời dự tiệc. Triệu Biện lo lắng dặn dò vài câu mới cùng Trần Khác và Triệu Tông Tích tiến vào phòng tiệc. Đây là một đại sảnh xoắn hợp với phòng khách, trong sảnh đường hoàn toàn được bài trí theo phong cách của Tống triều, bố trí hai hàng án kỷ, quan viên hai nước ngồi ở hàng ghế danh dự, những thứ khác cũng được bày biện đúng vị trí.

Không biết là cố ý an bài hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, Trần Khác ngồi đối diện với Trương Hiếu Kiệt. Trương trạng nguyên mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt có chút thách thức.

Đôi mắt híp của Trần Khác cũng không tỏ ra yếu thế, đáp trả lại y bằng con mắt khinh miệt.

Không khí phảng phất mùi thuốc súng.

Đương nhiên mọi người đều là những người có địa vị, không thể vừa vào đã bóp cò được.

Tiếng nhạc vang lên, bàn rượu đã bắt đầu khai tiệc. Mặc dù chỉ là một bữa tiệc nhỏ tại dịch quán biên giới, nhưng cũng không thể ngồi xuống là uống, mà phải tuân thủ đúng lễ nghi.

Dựa theo những phép tắc cổ xưa, thì lễ nghi uống rượu gồm có bốn bước: bái, tế, thối (nếm thử), tốt tước. “Bái” là đôi bên phải cúi lạy nhau để bày tỏ sự kính trọng lẫn nhau. Cho nên trong phòng tiệc không nhất thiết phải có bàn, mà chỉ dùng án kỷ thời cổ đại, hai bên sau khi hành lễ mới được ngồi vào chỗ.

Sau khi đã an tọa, rượu trong bình sẽ được đổ xuống dưới đất một ít, để tế tạ ơn sinh dưỡng của trời đất. Sau đó mới nhấp một ngụm nếm thử, nên gọi là “thối”, quan khách sau khi nếm rượu xong sẽ có lời tán dương rượu, làm cho chủ nhân cảm thấy vui mừng.

Cuối cùng là “tốt tước”, là dốc chén cạn sạch, nhất định phải cạn ly để chứng tỏ rượu ngon.

Sau đó, chủ nhân sẽ đi kính rượu các quan khách nên gọi là “thù”, quan khách cũng phải kính rượu lại chủ nhân, cử chỉ này được coi là “ Tô”, cứ theo trình tự lần lượt mà kính rượu gọi là “hành tửu”

Khi mời rượu, người kính rượu và người tiếp nhận đều không được ngồi, khi đứng dậy phải cách chỗ ngồi lúc đầu một chút, lúc kính rượu phải nói mấy câu kính rượu. Kính rượu thường mời ba chén.

Nghi thức mời rượu khác xa với hậu thế sau này, khi người bề trên có lệnh uống rượu, thì bề dưới mới có thể nâng cốc lên; nếu rượu trong cốc của người bề trên vẫn chưa uống hết, thì bề dưới cũng không được uống hết trước. Cho nên sau này chạm cốc để kính nhau, chứ không phải cạn trước vì giáo.

Còn có nhiều nghi thức rườm rà nữa, nhưng đã được bỏ bớt đi, chỉ trừ trong trường hợp ngoại giao thì có khác một chút, từng việc từng việc đều phải được nhấn mạnh.

Tóm lại, hoàn toàn phải tuân thủ theo lễ nghi của một bữa tiệc cổ đại, mọi người đều bị gò bó lại trong các quy tắc, rồi dần dần được nới lỏng ra nên mới có một nền văn hóa rượu đa dạng phong phú như hôm nay…

Sau khi hoạt động kính rượu mang tính lễ nghi kết thúc, phò mã Liêu quốc Tiêu Hồ Đổ mới nói:
- Ở một huyện thành nhỏ, hẻo lánh này, không có các thiếu nữ nhảy múa hát ca, khiến tiệc rượu hôm nay kém vui.
Y vừa nói vừa nhìn Triệu Tông Tích nói:
- Chi bằng chúng ta hành tửu lệnh rượu góp vui hơn đi?

- Không biết bắc triều hành tửu lệnh như thế nào?
Triệu Tông Tích mỉm cười hỏi.

- Cũng không có gì khác biệt với nam triều.
Câu nói của Tiêu Hồ Đổ khiến ta liên tưởng tới tình trạng “chuộng đồ Hàn, đồ Nhật” như hiện nay. Châu Á thời kì này, là tập hợp những thứ sùng Tống, ngay cả hùng mạnh như Liêu quốc cũng không thể bỏ qua “độc trà”, trên thực tế, vì người Hán chiếm đa số, mà sự tiếp xúc giao lưu với triều Tống là thường xuyên, cho nên giới quý tộc Liêu quốc đã bị Hán hóa ở một mức độ cao.

Bọn họ nói tiếng Hán, mặc trang phục Tống, học Luận Ngữ, còn theo lễ nghi Hán… Các phương diện trong cuộc sống hằng ngày cũng học theo các sĩ phu đời Tống. Biện Kinh có trào lưu mới nào, nhiều nhất cũng không quá nửa năm sẽ được truyền đến Trung Kinh, và sẽ được lưu truyền rộng rãi trong xã hội thượng tầng của Liêu quốc. Hoàng đế của Liêu quốc trong những thời đại khởi đầu đều ban bố những pháp lệnh cấm bắt chước trang phục của người Hán, nhưng không thể ngăn được, giới quý tộc Khiết Đan bị Hán hóa ngày càng nhiều, dường như điều này có thể phân biệt với tầng lớp bình dân.

Hiển nhiên người Liêu quốc đã sớm nghe đại danh vang dội khắp nơi của Trần Khác, những bài thơ hắn làm khiến mọi người ai cũng thích. Chỉ sợ cứ vươn theo chí khí của hắn sẽ làm mất đi uy phong của chính mình, mới giả bộ không biết lời đồn đại về hắn như thế nào…

Nếu là hành tửu lệnh, tất nhiên mọi người đều phải tham gia, cho nên khi bắt đầu, trước tiên phải thực hiện một số quy tắc nhỏ, đơn giản. Thí dụ hạn chế nói chữ lệnh. Yêu cầu nói một câu, lấy chữ “tương” làm đầu, chữ “nhân – người” kết thúc. Tiêu Hồ Đổ làm trước:
- Tướng quen biết khắp thiên hạ, tri âm có mấy người?

Triệu Tông Tích tiếp luôn:
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...