Trần Khác cười nói:
- Chờ đến ngày mai cô sẽ biết.
Liễu Nguyệt Nga gật gật đầu, không hỏi nữa.
- Sắc trời không còn sớm, chúng ta đi ngủ thôi.
Trần Khác vén rèm cửa lên, quay đầu lại chỉ thấy Liễu Nguyệt Nga vẻ mặt xám xịt.
- Ngươi còn nói lung tung muốn vớ bở hả.
Liễu Nguyệt Nga cũng không dễ bị bắt nạt như Minh Nguyệt công chúa, lạnh lùng bỏ lại một câu:
- Ta sẽ ném ngươi xuống Nhị Hải.
Nói xong liền ngồi xếp bằng ở ngoài cửa khoang.
Nhìn bóng lưng của nàng, Trần Khác cười khổ nói:
- Cô đừng quên là mình đang mặc nam trang.
- Thân phận của ta hiện giờ là hộ vệ.
Liễu Nguyệt Nga cũng không thèm nhìn hắn, dừng một cái buồn bã nói:
- Khi không ngủ được tại sao ngươi không suy nghĩ một chút, tất cả những việc ngươi đã làm, xứng đáng với Tô Tiểu Muội sao?
- …
Trần Khác bỗng chốc hết chỗ nói rồi.