- Chúng ta sẽ không trở về Phủ tước gia! Khi về xin chuyển lời báo với tước gia, nói chúng ta đã chết rồi.
Nói xong liền định rời đi.
- Chậm đã...
Lão già kia thấy Lâm Lỗi dường như bị thân phận của mình dọa cho hoảng sợ, lão càng thêm đắc ý, cũng bắt đầu lên mặt ta đây, hướng tới hai nữ nhân trẻ tuổi nói:
- Các ngươi đều là người của phủ đại nhân, nói đi là đi sao? Cho là quản sự ta đây không tồn tại à?
- Lão già kia! Ngươi bớt huênh hoang đi! Ngươi cũng không là cái thứ tốt đẹp gì! Đám sơn tặc đáng tởm này, bọn chúng đốt nhà cướp của giết người tội ác tày trời, nhưng trên mặt bọn chúng đã có khắc hai chữ cường đạo, vậy mà lão khốn kiếp ngươi theo ý ta cũng không khác mấy so với đám sơn tặc! Loại người như ngươi chính là nối giáo cho giặc! Thực nghĩ rằng chính mình là cái gì, nếu không phải nể mặt ân nhân, ta chém một đao g**t ch*t lão già ngươi rồi!
Lời nói của nữ nhân tính tình cương liệt kia thật đầy khí phách. Lăng Tiêu yên lặng quan sát thất tình lục dục của những người bình thường này, cũng không kìm được trong lòng thầm khen một tiếng tốt!
Mà lúc này, trong lòng Lăng Tiêu cũng có một chút lĩnh ngộ, ảnh hưởng của thất tình lục dục với con người, thì ra là to lớn như thế! Đạo tâm của mình vững chắc, tâm cảnh hùng mạnh, cũng có thể vì lời nói khí khái vừa rồi của nữ nhân cương liệt này mà sinh ra dao động cảm xúc. Vậy người bình thường chẳng phải càng sẽ bị ảnh hưởng hơn sao?
Quả nhiên, Lăng Tiêu thấy đôi mắt của Lâm Lỗi bởi vì lời nói của nữ nhân này hơi có chút đỏ lên, ánh mắt nhìn về phía lão già cũng mang theo đầy vẻ phẫn nộ.
Lão già cười lạnh nói:
- Không biết sống chết là gì! Muốn giết ta? Dựa vào gan chó của ngươi! Các ngươi còn không phải giống nhau uốn éo dưới khố hầu hạ Đại đương gia sao?
Nói xong quay sang Lâm Lỗi nói:
- Tiểu huynh đệ! Ngươi thay ta giáo huấn hai con đàn bà không biết điều này một chút. Đến lúc đó, phân ngươi một... A!
Lâm Lỗi rốt cuộc không kìm nổi, hung hăng tung một cái tát lên mặt lão già, đồng thời trong đám người truyền đến mấy tiếng chửi rủa phẫn nộ:
- Lão già kia! Ngươi là tên súc sinh! Đáng chết dưới ngàn đao! Rõ ràng là hai nàng bị Đại đương gia uy h**p, vì bảo vệ tính mạng đám người chúng ta mới tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục! Ngươi là tên súc sinh chẳng những không cảm ơn, còn nói ra những lời vô liêm sỉ. Tuy rằng chúng ta tham tiền, nhưng cũng khinh thường loại đồng bọn rác rưởi như ngươi! Này Tiểu ca! Giết lão già đó đi! Chúng ta người nào nói ra cả nhà chết hết!
Thời đại này, tuy rằng mọi người không có tín ngưỡng, nhưng chính vì thế đối với lời hứa và lời thề lại càng xem trọng! Đối với đại đa số người: lời hứa và lời thề, chính là tín ngưỡng của bọn họ!