Lăng Tiêu không nghĩ lòng tốt của mình, lại khiến Lâm Lỗi trải qua một lần gặp được mình mấy năm nay.
Thất phu vô tội, mang ngọc mắc tội, Lăng Tiêu đối với nhân tính lại càng khắc sâu nhận thức, thực lực tăng cao nhưng làm việc so với trước đây càng thêm thận trọng!
Lăng Tiêu tiễn bước Lâm Lỗi xong quay lại trên núi, đã thấy hai nữ nhân đang cắn răng kéo các thi thể tới một chỗ, xem ra là muốn dọn dẹp sạch sẽ. Lăng Tiêu thầm bội phục hai nàng gan lớn, đồng thời bảo hai nàng đứng qua một bên, hắn nhẹ nhàng phất tay b*n r* một luồng kình khí, mang theo một làn hơi rực nóng kinh người, trong nháy mắt thiêu đốt sạch mọi thi thể ở bên trong, ngay cả tro bụi cũng không nhìn thấy chút xíu nào!
Trên mặt hai nàng lộ ra thần sắc hoảng sợ. Các nàng đã cố gắng đánh giá cao thực lực của ân nhân, lại không thể tưởng tượng ân nhân lợi hại hơn xa so với ý nghĩ của các nàng! Làm sao với loại cảnh giới đó các nàng có khả năng nhìn thấu được?
Hai nàng trong lòng thầm mừng vui thật lớn, người lợi hại như thế sau này lại chính là chủ nhân của các nàng!