- Những người tình báo kinh doanh đó, là huynh đệ tỷ muội từ nhỏ của một hồng nhan tri kỷ bên người tông chủ! Ngươi có biết người tri kỷ đó là ai không? Là con gái của Tô trưởng lão! Cho nên, về sau đừng nói hươu nói vượn.
Phương Viên bỗng nhiên nhớ tới cảnh tượng chính mình bởi vì nói hươu nói vượn mà bị bắt đi rèn luyện, không ngờ không kìm lòng được nơi khóe miệng hắn thoáng hiện ra vẻ tươi cười, nếu nói lúc khởi đầu tâm tình hắn đúng là đối lập, thì đến sau cùng hắn lại có chút luyến tiếc rời đi! Hắn cũng hiểu được nguyên nhân chủ yếu vì sao rõ ràng mình chỉ châm chọc Đường Minh, nhưng lại có nhiều người phẫn nộ như vậy.
Thời điểm rời khỏi khu huấn luyện của Binh đoàn Tia Chớp, hắn vừa khóc vừa rời đi, bởi vì hắn không muốn rời đi nhưng bị người ta kiên quyết đuổi trở về. Có điều là sư ông Lăng Thiên Khiếu nói với hắn một câu, mãi cho tới bây giờ Phương Viên luôn nhớ kỹ trong lòng. "Nếu các ngươi muốn được tông chủ chính thức thu làm đại đồ đệ, thì phải thực sự hiểu được ý nghĩa của ba chữ Đại sư huynh kia nó đại biểu cái gì! Đó không phải là vinh quang, mà là một loại trách nhiệm!"
Trong lòng nghĩ đến đây Phương Viên vỗ vỗ bả vai thiếu niên, nhẹ giọng nói:
- Đi thôi! Chúng ta đi luyện tập!
- A? Còn luyện tập ư! Chúng ta xem hội họp náo nhiệt thật vui biết bao!
Thiếu niên than thở.
- Nếu ngươi muốn có một ngày tiến vào trong đó, được tông chủ tán thưởng thì hãy nghe ta. Ngươi cần phải nỗ lực cố gắng gấp mười người khác!
Phương Viên thấp giọng nói tiếp:
- Mặt khác, đừng nghĩ rằng mình là thiên tài.
Nhìn bóng dáng Phương Viên xoay người rời đi, thiếu niên kia thoáng sửng sốt một chút, lại quay đầu nhìn thoáng qua cảnh huyên náo nơi đại sảnh yến hội, đột nhiên hắn cảm thấy: lực hấp dẫn nơi đó đối với hắn cũng không phải lớn như vậy. Lại thấy rằng dường như Đại sư huynh không giống với trước kia! Hắn thầm hạ quyết tâm: "Ta nhất định phải cố gắng, cũng không thể hạ thấp cách biệt với hắn quá nhiều!"
Trong lòng thầm nghĩ như thế sau đó gã thiếu niên nắm chặt nắm tay, đuổi theo bóng lưng Phương Viên.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Giờ phút này Lăng Tiêu, lần lượt cùng hàn huyên với mọi người, trên gương mặt tươi cười của hắn lộ ra vẻ thành thục hơn hẳn so với mấy năm trước, thoạt nhìn bộ dáng trầm ổn không còn vẻ thư sinh như trước đây, tuy nhiên lại làm cho người ta có cảm giác đầy vẻ hòa nhã và vô cùng thân thiết!
Vành mắt Lăng phu nhân ửng đỏ nhìn đứa con của mình, trong lòng đầy kiêu hãnh và vui mừng, nhìn cảnh tượng trước mắt bà thầm nghĩ: Ai có thể nghĩ đến mấy năm trước lão Tam không có tiền đồ vô dụng nhất của Lăng gia, không ngờ lại có thành tựu như hôm nay?
Lăng phu nhân nắm tay Lăng Tiêu: