“Triển Ngọc… A Ngọc… Ngọc nhi…”
Nếu tóc gáy ta có thể dựng đứng, ta nghĩ giờ này khắc này, tình này cảnh này… chúng sẽ thi nhau dựng thẳng tắp như tướng sĩ nghe kèn lệnh.
Dĩ nhiên, chúng vẫn không hề nhúc nhích, cho nên, ta đành phải tiếp tục nghe hắn gọi không ngớt miệng.