Hứa Tiên nói:
- Cẩn thận một chút!
Sắc mặt của Chung Lệ đỏ lên, gật đầu nói:
- Cảm ơn!
May mắn tay của hắn đã rời khỏi eo của nàng, trong nháy mắt bị người ta đụng vào vị trí mẫn cảm, nàng được thể nghiệm tư vị khác khó nói nên lơi.
Hứa Tiên nói:
- Đợi ta bắt cá rồi trở về.
Chung Lê nhìn sang hồ nước thanh tịnh, nói:
- Nước quá trong ắt không có cá.
Trong hồ nước này, cũng khó nhìn thấy bóng dáng của cá, lại thấy Hứa Tiên chỉ cầm theo một cái thùng, do dự một chút, nói:
- Hứa công tử, ngươi thật muốn bắt cá sao? Vậy cũng được.