- Tổng đốc đại nhân!
Tư Đồ Việt đứng cách Tư Đồ Duệ chỉ có mấy bước thấy tình hình không ổn, muốn động thủ cứu giúp thì đã chậm. Giương mắt nhìn Tư Đồ Duệ cứa cổ trước mặt mình, ruột gan Tư Đồ Việt như tan nát, hắn ngửa mặt lên trời gào thét hai tiếng, lúc quay đầu lại nhìn Mạnh Hổ, ánh mắt đã toát ra sát cơ cuồng bạo.
- Con bà ngươi Mạnh Hổ, lão tử quyết không tha cho ngươi!
Tư Đồ Việt ngửa mặt lên trời gào tiếp, sau đó giục ngựa giương đao xông thẳng về phía Mạnh Hổ. Phía sau Tư Đồ Việt, hai trăm tàn binh Thanh Châu nhất thời tru lên như dã thú, ai nấy múa tít chiến đao trong tay, mặt mày hung dữ xông vào đám quân của quân đoàn Mãnh Hổ đang bao vây tứ phía. Trong giờ phút này, bọn tàn binh của quân đoàn Thanh Châu này hoàn toàn không thèm phòng ngự nữa, trước ngực hoàn toàn để trống, thậm chí mặc cho đao thương của địch tuỳ ý xuyên thủng thân thể của mình dễ dàng. Trong giờ phút này, bọn chúng không muốn giữ mạng nữa, mà muốn lấy mạng đổi mạng.
- Chết đi!
Tư Đồ Việt giục ngựa tới trước mặt Mạnh Hổ, chiến đao vung cao hung hăng chém xuống.
Mạnh Hổ chưa kịp ra tay, một bóng người to lớn đột ngột xuất hiện trước ngựa của Tư Đồ Việt, hai chiếc cầu vồng màu đen nhanh như tia chớp xẹt qua, Tư Đồ Việt lập tức cảm thấy cả người mình đột nhiên trở nên nhẹ bỗng, sau đó trời đất quay cuồng. Trước khi bóng tối vô tận hoàn toàn nuốt chửng, hắn còn thấy rất rõ ràng, một hàng trọng trang bộ binh của đế quốc Quang Huy xông lên, một loạt trường mâu sắc bén như rắn độc đâm thẳng về phía trước, toàn bộ hai trăm tàn binh Thanh Châu cuối cùng đã bị đâm cho thân thể trở thành lỗ chỗ như cái sàng gạo.
- Phịch!
Thủ cấp Tư Đồ Việt nặng nề rơi xuống mặt tuyết, đôi mắt trợn tròn dù đã chết nhưng vẫn không hề nhắm lại.
Nhìn thân thể không đầu của Tư Đồ Việt lảo đảo vài cái rồi rơi từ trên lưng ngựa xuống, đột nhiên Mạnh Hổ thở dài, nói với vẻ ảm đạm:
- Quân Thanh Châu là một cánh quân đáng được tôn kính, Tư Đồ Duệ càng là một lão binh đáng tôn kính hơn. Hưng Bá, dặn các huynh đệ hậu táng Tư Đồ lão tướng quân và các tướng sĩ Thanh Châu!
Trương Hưng Bá ầm ầm đáp lại, lĩnh mệnh mà đi.
Chiến Ưng sải bước tới trước mặt Mạnh Hổ, ôm quyền bẩm báo:
- Tướng quân, phần lớn quân Thanh Châu đã bị tiêu diệt, chỉ có một số rất ít bỏ chạy, tướng quân Mã Tứ Phong đã suất lĩnh khinh kỵ binh truy kích!
Chiến Ưng vừa dứt lời, phía trước liền nổi lên một tràng tiếng vó ngựa rầm rập.
Mạnh Hổ và Chiến Ưng vội ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Mã Tứ Phong và một đám khinh kỵ binh đang giục ngựa phi nhanh về phía này. Phía sau ngựa Mã Tứ Phong còn dùng dây kéo theo hai tên tướng lĩnh của đế quốc Minh Nguyệt, cả hai tên đều bị trói chặt cả hai tay, bị ngựa của Mã Tứ Phong kéo lê xềnh xệch trên mặt tuyết trông thật là thảm hại.
- Hây!
Vừa tới trước mặt Mạnh Hổ, Mã Tứ Phong liền quát chiến mã dừng lại, sau đó tung mình xuống ngựa ôm quyền bẩm báo: