Mạnh Thiên Sở nghe thấy Chu Hạo nói vậy, cũng cúi người xuống nhìn, phát hiện không ngờ đó là một khối ngọc bội, một phần có lẽ đã bị xe ngựa đè ngập xuống đất bùn, một phần lộ ra ngoài. Mạnh Thiên Sở cẩn thận nạy khối ngọc đó lên. Chu Hạo nhặt khối ngọc đó, đưa lên ánh mặt trời nhìn.
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Chu Hạo, ngươi xem cái gì vậy?"
Chu Hạo cười cười: "Ngọc thạch tốt đưa ra ánh dương quang là có thể nhìn ra, xem coi quang sắc của nó và công điêu khắc, và còn có thể nhìn ra xem nó có tỳ vết gì hay không."
Mạnh Thiên Sở nghe Chu Hạo nói vậy, đột nhiên nhớ lại lời Tiểu Thanh nói trong mộng, cũng chồm tới tử tế quan sát một hồi: "Ý tứ của ông là để có thể xem một khối ngọc thạch tốt hay không tốt thì có thể làm vậy là nhận ra được?"
"Cái đó cũng không chắc, nhưng chí ít cũng nhìn ra được nó có rạn nứt hay phá tổn gì hay không."
Mạnh Thiên Sở đối với ngọc thạch không có nghiên cứu gì, nghe Chu Hạo nói như vậy, đột nhiên đối với lời của Tiểu Thanh có chút mường tượng và hiểu ra điều gì đó. Do đó, hắn càng cấp bách muốn biết cái khối ngọc bội Tiểu Thanh đưa cho hắn xem có phải là thật hay không, và có thể tìm ra được điều bí mật gì từ đó hay không.
Chu Hạo tử tế quan sát ngọc bội trong tay, gật đầu khen ngợi không ngớt, miệng tự lẩm bẫm nói: "Xác thật là một khối ngọc thạch rất tốt a, thật không ngờ ở nơi hoang vắng dã ngoại này lại có thể lượm được một thứ đồ tốt thế này."
"Chu Hạo, ý tứ của ngươi là ngọc bội này không phải là thứ ngọc bội thường?"
Chu Hạo gật gật đầu, đáp: 'Chu Hạo tôi tuy không phải là người chơi ngọc, nhưng dù sao cũng đã nhìn qua một ít. Ngọc bội như thế này xem ra là bậc đại phú gia có tiền bạc cực nhiều mới có được."
Mạnh Thiên Sở quan sát xung quanh, nói; "Ở loại địa phương này sao lại có khả năng có người đại phú gì đó đến đây chứ?"
"Mạnh sư gia, ngài không phải nói là ở phụ cận có một người rất có tiền tu kiến một tòa tên là Thúy Vân sơn trang hay sao? Có thể là của người nhà đó thì sao?"
Mạnh Thiên Sở ngẫm nghĩ cũng có lý, con lộ này vừa khéo cũng đi ngang qua Thúy Vân sơn trang.