- Bà xã. Có chuyện gì?
Bạch Tình Đình nhìn xung quanh không có ai. Nàng oán giận bất bình nói:
- Anh muốn đi gặp Trương Lộ Tuyết một mình sao?
- Chuyện của công ty mà, bà xã em đừng đem chuyện của công ty lẫn lộn với chuyện riêng!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bày giờ anh đang vì chuyện của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế và tập đoàn Tân Á gặp Trương Lộ Tuyết. Mà không phải anh đi gặp riêng cô ấy!
- Em không thích Trương Lộ Tuyết. Không muốn anh gặp cô ta!
Bạch Tình Đình nói.
- Ai biết cô ta sẽ sử dụng thủ đoạn gì?
- Ha hả. Em thật sự coi anh là bánh ngọt sao, bà xã đại nhân. Nếu như em lo lắng với anh. Vậy chúng ta sinh một đứa con được không. Anh thích nhất trẻ con. Nếu như chúng ta có con, không phải càng thêm bền chắc sao?
- Biến. Em không rảnh đùa với anh!
Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn có con. Gương mặt không tự chủ được đỏ bừng lên, nói:
- Anh hãy chờ xem. Nói chung em sẽ không để cho Trương Lộ Tuyết có cơ hội!
- Khụ khụ. Em nói hai người các em tranh giành cái gì chứ!
Diệp Lăng Phi hơi lắc đầu nói:
- Lần trước anh nói rất rõ ràng. Anh chính là anh, không phải là đồ vật gì để hai người các em giằng co. Anh có chủ ý của mình. Em và Trương Lộ Tuyết quan trọng nhất là làm sao quản lý tốt tập đoàn. Thuận tiện nói một câu. Anh là đại cổ đông tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Anh không hy vọng tiền của anh đều biến thành giấy vụn. Bà xã, quản lý tập đoàn tốt một chút. Tâm tư đặt ở tập đoàn thì tốt hơn!
Diệp Lăng Phi nói xong. Quay người lại. Đi về phía thang máy.