Đỉnh Cấp Lưu Manh

Chương 217: Chủ nhật cuối tháng, nhà ta không có ai


Chương trước Chương tiếp

Ngày chủ nhật, trời không mưa.

Khi Hướng Nhật còn đang ôm An đại tiểu thư trong lòng ngủ ngáy khò khò, bất thình lình một tiếng chuông điện thoại vang lên đánh thức hắn từ trong mộng đẹp. Đối với việc này, Hướng Nhật vừa mới tỉnh dậy đã thấy hết sức tức giận, đưa mắt nhìn màn hình điện thoại di động, Hướng Nhật nhấn nút nghe rồi nói bằng giọng cực kì mất bình tĩnh:

- Này, cây gậy trúc, tìm ta có việc gì?

Mới sáng sớm đã bị đánh thức, cũng khó trách Hướng Nhật nổi cơn thịnh nộ, ngay cả cách gọi "cây gậy trúc" bình thương hắn chỉ dám nói thầm trong bụng cũng tuôn ra khỏi miệng.

- Khốn kiếp! Trận đấu sắp bắt đầu đến nơi rồi mà ngươi vẫn còn ở nhà hả, còn không mau đến trường cho ta!

Người ở đầu dây bên kia hét lên giận dữ, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì đó, cho nên hét càng to:

- Ngươi vừa gọi ta là gì! Khốn kiếp! Có giỏi thì ngươi gọi thêm một lần nữa xem!

- Cô nghe lầm đấy chứ, đại quản lý?

Hướng Nhật đã bình tĩnh lại, bây giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp để gây sự với cô nàng cao như cây gậy trúc, hắn vội vàng lái sang chuyện khác:

- Sắp thi đấu rồi à? Ok, ta lập tức tới ngay.

Nói xong, hắn định cúp máy.

Tuy nhiên trong lúc này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chỉ nghe một tiếng rên rỉ không biết là do thống khổ hay do sung sướng từ dưới thân truyền đến, loa di động của Hướng Nhật cũng đúng lúc truyền âm thanh này một cách chân thực sang đầu dây bên kia.

Nhâm đại quản lý lập tức nghe thấy tiếng rên rỉ mập mờ đến cực điểm và cũng mê hoặc đến cực điểm, nàng hỏi bằng giọng không chắc chắn lắm:

- Có nữ nhân bên cạnh ngươi?

- À.

Hướng Nhật kéo giọng thật dài, cuối cùng trả lời như đinh đóng cột:

- Đúng!

Không biết tại sao, Hướng Nhật đột nhiên có loại cảm giác hoang đường như kiểu bị vợ bắt gian ngay trên giường, hắn ra sức lắc đầu để vứt cái ý nghĩ này ra khỏi não bộ. Chẳng qua vừa rồi hắn vừa nghe điện thoại vừa vô thức vuốt ve bộ phận mẫn cảm An đại tiểu thư nằm dưới thân mình, tuy nói là cách một lớp áo tơ tằm, nhưng An đại tiểu thư trong lúc ngủ mơ vẫn có phản ứng, mà bây giờ nếu đã rên lên thành tiếng, vậy chứng tỏ nàng sắp tỉnh lại đến nơi.

Nghe xong câu trả lời khẳng định của nam nhân, giọng nói của Nhâm đại tiểu thư ở đầu dây bên kia càng ngày càng khó chịu:

- Hừ, biết rõ hôm nay phải thi đấu mà ngươi vẫn.Đồ trác táng, nếu trận hôm nay thua, hậu quả ngươi chờ mà xem!

- Chuyện này khó có khả năng xảy ra lắm.

Hướng Nhật nói rất tự tin, liếc thấy An đại tiểu thư đã mở mắt, hắn vội nói:

- Được rồi, không có việc gì nữa.

- Chờ đã!

Hai giọng nói đồng loạt vang lên. Một là của An đại tiểu thư đã tỉnh giấc, cái còn lại hiển nhiên là của Nhâm đại tiểu thư khi biết nam nhân muốn cúp điện thoại. Có điều khác với Nhâm Quân, An Tâm còn có hành động, nàng nhanh chóng đọat lấy di động trong tay nam nhân.

- Này, ai tìm bạn trai ta thế?

An Tâm nói với người trong điện thoại, đồng thời nhấn mạnh hai chữ "Bạn trai". Trên thực tế, nàng đã tỉnh dậy từ lâu, chỉ đang giả vờ ngủ mà thôi, lại thêm loa điện thoai của nam nhân quá rõ, An đại tiểu thư sớm đã nghe ra giọng trong điện thoại là nữ. Chỉ là nàng muốn nghe trộm xem nam nhân rốt cuộc có gạt mình đi lăng nhăng hay không, ai ngờ nam nhân trong lúc nói điện thoại mà còn sờ mó lung tung trên người mình, nhất thời nàng nhịn không được rên lên thành tiếng. Lúc này mắt thấy nam nhân định cúp điện thoại, An Tâm đương nhiên muốn cướp lấy, nàng muốn biết nữ nhân ở đầu dây bên kia rốt cuộc là ai.

- An tỷ tỷ?

Đầu dây bên kia hỏi lại bằng giọng nghi hoặc không dám chắc.

- Hả? Nhâm muội muội?

An Tâm cũng nghe ra chủ nhân của giọng nói ở đầu dây bên kia, sau khi hung hăng trừng mắt lườm nam nhân một cái, nàng mới ra vẻ tỉnh ngộ:

- À, em tìm Hướng Quỳ là để đi thi đấu à? Chị biết rồi, chị lập tức bắt hắn qua ngay.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...