Lạc Thiên Lý ở bên nhếch miệng cười lạnh, bỗng nhiên tiến lại, một tay ôm lấy Lãnh Thanh Thu ném lên chiếc giường lớn cách đó không xa.
- Ai da, chú chậm một chút ya, già rồi mà còn không thương tiếc chút nào.
Lãnh Thanh Thu hờn dỗi, nhưng không phản kháng Lạc Thiên Lý thô bạo chinh phạt.
Chị dâu, em chồng ngựa quen đường cũ, rất nhanh Lạc Thiên Lý đã nhào tới trên người Lãnh Thanh Thu, cởi hết bộ áo váy vân thủy lộ ra tinh quang. Thân thể giống như ngó sen trắng mịn đẫy đà.
Là đại tiểu thư trong Huyễn cảnh, dáng người không thể chê được, nhiều một chút không được, thiếu một chút lại gầy. Bộ ngực sữa căng tròn, hai cái mông xinh đẹp nhếch lên, đẹp không xao tả xiết.
Dương Thần nuốt nước bọt, không thể phủ nhận, nhìn Lạc Thiên Lý liếm láp cái khe giữa hai tòa núi non của Lãnh Thanh Thu, trong đàn điền như có mồi lửa đốt lên.
Nhưng lúc này hắn không có ý tiết hỏa, chỉ tiếc việc không theo ý người. Lạc Phong ở một bên cổ quái nhìn hắn.
- Sao vậy, hôm nay Đại quản gia có vẻ không hăng hái lắm nha.