Hồng Linh cảm kích nói: "Cầm Đế đại nhân, hiện tại ta trải qua sinh hoạt giống như thần tiên, ta cảm nhận, xưa nay, tổ tiên ta không một ai được trải qua những ngày mỹ diệu như vậy, mà toàn bộ điều này đều là ngài ban tặng cho ta. Trong lòng Hồng Linh, ngài không phải là chủ của ta, mà là ân nhân tái tạo của ta. Ngài yên tâm, chỉ cần Hồng Linh còn có một hơi thở, nhất định nỗ lực giúp Cầm Thành đạt đến kiến thiết hoàn mỹ. Đầu tiên để ta kết thúc trận chiến đấu này, có thời gian sẽ tiếp tục nói tỉ mỉ hơn với ngài."
Ngô Đạo trực tiếp ở bên cạnh yên tĩnh nhìn, với sự lão luyện và từng đi khắp đại lục nhiều năm, ông tự nhiên nhìn ra lòng tôn kính của Hồng Linh đối với Diệp Âm Trúc tuyệt không phải là cố tình. Chẳng lạ là đệ tử đắc ý nhất của mình lại đề cao Diệp Âm Trúc đến vậy. Tần Thương và Diệp Ly cũng truyền vị trí tông chủ cho người trẻ tuổi này. Xem ra, hắn quả nhiên có cái khiến người tín phục.
Cùng lúc nghĩ đến chuyện này, sự cảnh giác của Ngô Đạo đối với Hồng Linh không khỏi sâu thêm vài phần. Từ lời Hồng Linh nói với Diệp Âm Trúc, ông có thể nhìn ra đây là một ma thú có trí tuệ. Mà ma thú có trí tuệ thì chí ít là trên thất giai, từ thực lực tử cấp của hai người bên Cầm Thành xuất chiến lúc trước mà xem, thì con khỉ kì quái toàn thân màu hỏa hồng kia, hiển nhiên, cũng không phải dễ trêu.
Quan niệm tiên nhập vi chủ (vào trước là chủ: tư tưởng, quan niệm bảo thủ, cho cái trước là đúng, thì sau này phủ nhận tư tưởng hoặc quan niệm mới) rất dễ khiến người ta mang theo phán đoán sai lầm. Lúc này, Ngô Đạo chính là như vậy. Ông nào có biết, năng lực mạnh nhất của Xích Tinh Hồng Linh đó là thăm dò khoáng sản, mà không phải là chiến đấu. Dù cho hiện tại đã hấp thu xong năng lượng của Khắc Kim cũng vẫn vậy.
"Mời--." Ngô Đạo rất khách khí hướng đến Hồng Linh xuất ra một thủ thế mời. Nhưng, lại không đợi ông có phản ứng, Hồng Linh đã mang theo một khối khí tức nóng cháy, nhanh chóng vỗ đến. Tốc độ nhanh như thiểm điện khiến sau thân thể hắn lưu lại một chuỗi tàn ảnh rõ ràng. Ngô Đạo chỉ cảm thẩy một cỗ hỏa nhiệt khí tức vỗ mặt mà tới. Trong chớp mắt, khuôn mặt khỉ đã phóng đại trước mắt ông. Ông có thể khẳng định, ánh sáng hỏa hồng sắc kia quyết không thể là công kích xích cấp. Vì không ngờ tới, Hồng Linh ngay cả lên tiếng cũng không mà liền phát động công kích, không khỏi rất nhanh rơi vào tình trạng chân tay lúng túng.
Kỳ thật, Ngô Đạo đâu có biết, trước khi Hồng Linh xuất chiến, An Nhã đã tỉ mỉ dặn dò hắn. Với đối thủ chỉ cần khai chiến, làm gì đều không cần nói nhiều, lập tức phát động thế công như cuồng phong bạo vũ, cần phải không cho đối thủ cơ hội bình tĩnh lại.
Trong mắt Hồng Linh đang nhanh chóng xuất kích lóe lên ánh sáng như Tử Tinh, chẳng qua chỉ là Tử Tinh quang mang phóng ra trên thân thể hắn hoàn toàn bất đồng với Tử, tử quang trong mắt hắn rõ ràng hỗn tạp cả kim sắc quang điểm, khiến người ta có cảm giác cực kỳ quỷ dị. Vào lúc Diệp Âm Trúc nhìn thấy vậy, ngay lập tức đã minh bạch Hồng Linh đã hoàn toàn hấp thu khối Khắc Kim hắn cấp cho. Đồng thời cũng hoàn thành thân thể biến dị.
Diệp Âm Trúc biết, nhưng Ngô Đạo có thể không biết, trong lúc vội vàng, đối diện với công kích nhanh như thiểm điện, ông chỉ có thể hạ ý thức phóng ra thuấn phát ma pháp của mình. Ánh sáng lóe lên, một tam giai băng lang đã chắn trước mặn ông, trực tiếp xông tới Hồng Linh đang lao đến.
Hồng Linh dù cho thực lực công kích yếu, nhưng cuối cùng thì hắn cũng là cao cấp ma thú. Lúc băng lang bị triệu hoán đến đó phát hiện ra đối thủ của mình vậy mà là một cao cấp ma thú, thân thể lập tức có phần bủn rủn.