Cầm Đế

Chương 149: Chương 149: Hai đại thần thú xuất chiến


Chương trước Chương tiếp

Ông –

Tất cả công kích, bất luận là băng vụ do hai Băng cực ma viên phóng ra hay trăm tấc lợi trảo của Hoàng Kim Bỉ Mông toàn lực xuất kích, dưới một kích "nhất tiễn hàn mai" nhìn tưởng như đơn giản kia đều trở thành hư vô.

Băng vụ tan, lợi trảo nát. Địch Tư giữa không trung điên cuồng rống to một tiếng, thân thể bao phủ bởi ánh sáng màu hoàng kim, mường tượng giống như một lưu tinh cực lớn từ trên trời lao thẳng xuống đất.

Trăm tấc lợi trảo chỉ trong nháy mắt hóa thành phấn bụi, loại cảm giác vô lực không thể kháng cự này Địch Tư lần đầu tiên từ khi sinh ra gặp phải. Không có uy áp cường đại nhưng lại là kiếm khí không thể chống đỡ. Hắn chính là có hoàng kim chiến mang như một lớp áo giáp dày bảo vệ thân thể, tuy nhiên ngay cả hoàng kim chiến mang tử cấp lục giai này cũng không thể bảo đảm an toàn cho cơ thể của hắn. Ngay lúc trăm tấc lợi trảo bị kiếm khí chấn nát, vô hình kiếm quang tung hoành không trung cũng rạch nên hơn ngàn vết thương nhỏ li ti trên người hắn.

Ngay khi thân ảnh màu vàng nọ từ không trung chạm tới mặt đất, màu vàng của bộ lông đã nhuộm một màu máu đỏ tươi. Tiếng va chạm ầm ầm vang dội, thân hình vĩ đại của Địch Tư đâm xuống tạo ra một cái hố cực lớn trên mặt đất.

" Địch Tư " – Mạt Kim Tư đứng xa thét lớn một tiếng. Địch Tư chính là huynh đệ thân thiết nhất của hắn, nhìn Địch Tư thân thụ trọng thương, hai mắt hắn đã sớm hoá thành đỏ ngầu, lập tức muốn tiến lên nhưng vai đã bị Tử giữ chặt lại.

Thái thượng trưởng lão Mai Thanh chầm chậm từ không trung hạ xuống. Sắc mặt hồng hào của lão giờ đây đã trở nên tái nhợt, tay cầm trường kiếm thậm chí có chút run rẩy. Một kiếm vừa xuất ra chính là tuyệt chiêu tối cường đại của Mai tông kiếm pháp, đồng thời cũng là cực hạn của bản thân. Cùng lúc xuất ra một ngàn tám trăm kiếm khiến cho nội lực của lão tiêu hao hầu như cạn kiệt.

A Nhị cùng A Tam cũng không kém phần sợ hãi, thân thể to lớn của bọn chúng thậm chí còn không dám tiến lên công kích Mai Thanh mà chỉ đồng thời nhào đến bên người Địch Tư. Địch Tư thu nhận linh hồn hiến tế của 2 bọn hắn, nếu hắn chết, chúng cũng không thể nào tồn tại được.

Mai Thanh ngực không ngừng phập phồng hô hấp nhưng bàn tay cầm trường kiếm cũng đã dần dần ổn định trở lại. Lão chỉ đứng yên tại chỗ, đã chiếm thượng phong nhưng không nóng lòng công kích, chủ yếu là muốn thêm thời gian điều tức đấu khí của bản thân.

Địch Tư chưa chết, là Hoàng kim bỉ mông, thân thể hắn thật sự quá cường hãn, cho dù bộ lông vàng đã bị máu nhuộm đỏ nhưng hắn vẫn kiên trì từ chính cái hố do mình rơi xuống tạo thành đứng dậy. Với tính cách cuồng bạo như Địch Tư, bị trọng thương khi đối phương chưa hề suy suyển gì là điều tuyệt đối hắn không thể chấp nhận. Một tiếng rống giận mãnh liệt phát ra, miệng các vết thương chưa khép hẳn trên người hắn lại rách toạc, máu tươi phun ra tứ phía, từng bước từng bước chân mang theo dấu máu rơi rớt. Có 2 Băng cực ma viên hộ vệ, hắn chầm chậm từng bước tiến đến chỗ Mai Thanh. Ánh mắt đỏ ngầu màu máu cuồng điên, ngay cả Mai Thanh nhìn vào cũng không khỏi thầm giật mình kinh sợ.

" Đủ rồi! " Ngay khi mọi người đang tưởng trận chiến này sẽ còn tiếp tục thì đã xuất hiện thêm 1 người nữa đứng chắn giữa đôi bên.

Diệp Âm Trúc đứng ở vị trí trung gian giữa Mai Thanh cùng Địch Tư, ánh mắt sắc bén mà bình tĩnh nhìn thẳng vào Địch Tư:

- Quay về đi, trận này chúng ta nhận thua.

Địch Tư sửng sốt, thương thế của hắn chính ra không ghê gớm như bề ngoài biểu hiện. Trăm tấc lợi trảo dù nát bấy cũng có thể mọc lại, năng lực tái sinh thân thể cường hãn của Hoàng Kim Bỉ Mông làm cho các vết thương nhỏ li ti trên người hầu hết đã khép miệng, cũng không cấu thành thương tổn quá lớn. Mai Thanh thái thượng trưởng lão tình thế cũng không phải là hoàn toàn sáng sủa, vừa trải qua tiêu hao phá băng phong, lại phải hao tổn đấu khí phá trăm tấc lợi trảo cùng hoàng kim chiến mang của Địch Tư, giờ đây sức lực đã không còn khả năng tạo thêm thương tổn lớn hơn cho Địch Tư được nữa.

- Cầm Đế đại nhân, ta còn có thể tái chiến!

Diệp Âm Trúc bình thản nói:

- Ta bảo ngươi quay lại.

Lửa giận trong lòng Địch Tư đã hoàn toàn bị Mai Thanh kích động bùng phát, hung tính nổi lên, trợn mắt nhìn Diệp Âm Trúc: " Tại sao?"
...


Loading...