100 tên ma pháp sự của Ba Lợi quốc liều mạng phóng ra đủ loại ma pháp phòng ngự của mình. Nhưng mà, phòng ngự của bọn họ có thể cùng cơn rống giận của đại tự nhiên so sánh không?
- Ly Sát, ngươi làm sao vậy?
Diệp Âm Trúc hô nhỏ một tiếng, hai tay giữ dây đàn lại, dừng việc chơi đàn.
Long Tường Thao cũng không cần tiếp tục đạn tấu nữa. Hai thủy long trong không trung cũng đã mất đi năng lực phi hành, hoặc có thể nói là mất đi khả năng không chế thân thể chính mình, từ trên không rơi xuống. Nếu thân thể cứng rắn như kim chúc long, từ độ cao như thế rớt xuống có lẽ cũng không chết được, nhưng cho dù là kim chúc long, nằm trong tình trạng hai thủy long rớt xuống lúc này cũng tuyệt đối không sống được, bởi vì phía dưới chính là miệng núi lửa.
- Cánh trái của ta không thể động, vì bị ám toán của tên nhóc Ba Lợi. Các ngươi ngồi im đừng động, ta bây giờ chỉ có thể dựa theo sự lượn vòng để hạ xuống. Mấy tên hỗn đản, lão nương cho các ngươi bơi trong nham thạch.
Cho dù thân thể bị thương do tên bắn, Ly Sát vẫn rất hài lòng với kiệt tác của mình, mắt thấy chiến sĩ Ba Lợi quốc phía dưới từng người từng người bị dung nham nuốt trọn, trong lòng lại có một trận sảng khoái thầm.
Ly Sát mang theo Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương dựa theo hình tròn của ngọn núi mà lượn quanh, lượn qua được nửa ngọn núi thì mới thấy bọn chiến sĩ của Mễ Lan đế quốc đang gấp rút xuống núi.
Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng Nhạn đi ở cuối cùng. Do lưu tinh hỏa vũ bộc phát kế bên phía dãy núi bên kia, đến chỗ bọn họ bên này thì cũng đã yếu đi nhiều. Áo Lợi Duy Lạp cùng Hiệp Hồng Nhạn cản phía sau. Đều múa trọng kiếm của mình, từng đại chiến mang mạnh mẽ từ trên trọng kiếm trong tay bọn họ bạo phát ra, Phía sau người lưu lại nhiều hố sâu. Đem dung nham phân lưu ra, giúp người của bọn họ có nhiều thời gian hơn để thoát đi. Lúc này trên mặt hai người đã đầy mồ hôi, mắt thấy Ly Sát đang lượn đến, thần sắc có một tia nhẹ nhõm.
Một chùm sáng màu tím có chứa băng lam phía trong từ trên lưng Ly Sát bay xuống. Mang theo một tiếng vang trầm thấp, chùm sáng chỉnh tề trải rộng khắp sườn núi. Hình thành một đường rãnh dài, dung nham liền chảy vào đó. Bốc lên từng luồng khói trắng, tốc độ lại một lần nữa giảm đi. Lúc này, dòng chảy đã tản mát ra giải quyết đại bộ phận nguy cơ, bọn 500 chiến sĩ tử thần triệt để từ trong uy h**p của núi lửa thoát ra.
Thân thể Ly Sát ở không trung lượn hơn ngàn thước nữa mới đáp xuống được, quang mang lóe lên. Nàng đã biến về nhân hình. Sắc mặt có chút tái nhợt. Nhờ Diệp Âm Trúc hỗ trợ mới có thể không té xuống đất.
- Ly Sát, ngươi sao rồi?
Diệp Âm Trúc giữ tay nàng hỏi.
Lý Sát hữu khí vô lực đáp
- Không biết tên vương bát đản nào bắn tên vào ta. Có thể khẳng định đó là cung cấp thần khí. Ma pháp thuẫn hộ thể của ta một kích đã bị xuyên thủng. Dù ma pháp lực của ta đã chấn mũi tên thành bụi phấn nhưng mũi tên đã hoàn toàn xâm nhập vào trong cánh trái. Không đau. Nhưng thật sự làm ta cảm thấy tê dại, toàn thân khí lực nhanh chóng bị yếu đi, phỏng chừng là tên độc.
Cánh trái của Ly Sát tự nhiên là tay trái nàng. Diệp Âm Trúc liếc lên dòng dung nham đang chảy xuống từ trên núi. Lúc này thế phun của núi lửa cũng đã chậm lại một chút. Hơn nữa phía bên kia vẫn còn lan ra mạnh mẽ, bọn họ phía bên này chắc cũng không có vấn đề gì lớn. Cẩn thận đỡ Ly Sát ngồi xuống bên cạnh một khối đá lớn.
- Dùng ma pháp khử độc có được không? Ta có thể đem tinh thần lực cộng hưởng cho ngươi.