Cầm Đế

Chương 124: Chương 124: Thất quốc thất long chiến - cắt núi làm lôi đài


Chương trước Chương tiếp

Tại đây chỉ thấy Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân chậm rãi giơ hai tay lên và trong miệng vang lên những câu chú ngữ. Các ma pháp sư tại hiện trường lập tức phát hiện ra sự bất đồng lớn giữa chú ngữ mà Áo Bố Lai Ân ngâm xướng với bản thân, chú ngữ Áo Bố Lai Ân ngâm xướng có tiết tấu phi thường kỳ lạ chợt nghe qua tựa hồ như rất chậm, nhưng mỗi người đều có chút mơ hồ mà lại hội tụ rất hài hòa, thậm chí không người nào nghe rõ.

Khi Áo Bố Lai Ân bắt đầu ngâm xướng thì đồng thời sáu vị tháp chủ với âm thanh cao thấp khác nhau cũng trước sau ngâm xướng, người thứ hai bắt đầu ngâm xướng không phải là Ám Tháp tháp chủ Tư Long mà là ngưòi từ khi quang thải bắt đầu đến giờ thuỷ chung không có mở miệng Phong Tháp tháp chủ Đức Văn Khải Tây.

Mọi người được một phen kinh ngạc khi quanh người Áo Bố Lai Ân cùng năm vị tháp chủ không có xuất hiện quang mang ma pháp khi ngâm xướng chú ngữ. Duy chỉ có Phong Tháp tháp chủ Đức Văn Khải Tây sau khi ngâm xướng xuất hiện một đoàn quang mang màu trắng từ người hắn toả ra.

Không phải tử cấp dĩ nhiên cũng không phải là tử cấp cửu giai như tưởng tượng. Tại khoảnh khắc thất thần đó các sứ giả đều ý thức được một chuyện nếu màu trắng kia không phải tử cấp thì nó có ý nghĩa gì? Pháp lam thất tháp môn chủ tất nhiên sẽ không vi phạm thải hồng quy tắc. Nói cách khác vị Phong Tháp tháp chủ Đức Văn Khải Tây lúc này ma pháp lực đã vượt qua tử cấp cấp bậc.

Đức Văn Khải Tây ngâm xướng chú ngữ không dài, khi chú ngữ của hắn hoàn thành thì sáu vị tháp chủ còn lại vẫn tiếp tục ngâm xướng.

Diệp Âm Trúc có chút tò mò

Như vậy chú ngữ trong thực chiến cũng không có ý nghĩa sao.

Chính lúc trong lòng hắn đang thầm đoán thì quang mang màu trắng quanh người Phong Tháp tháp chủ Đức Văn Khải Tây đã bay lên trời, bạch quang trên bầu trời tụ thành hình một đê cấp ma pháp phong nhận. Bất quá phong nhận này thể tích thực sự có chút kinh khủng, nó không ngừng mở rộng tại không trung, mà trong quang mang màu trắng mơ hồ lộ ra quang thải màu xanh.

Đức Văn Khải Tây hoàn thành chú ngữ của mình bằng một câu, lúc này đây đều vang lên rõ ràng trong tai mỗi người

-đi, phong thần trảm.

Phong nhận màu trắng tại không trung không ngừng mở rộng, phong nhận trong nháy mắt chuyển động. Không ai thấy rõ quỹ tích của nó, chỉ cảm thấy trước mắt bạch quang đột nhiên hoá thành một đạo ánh sáng, trong chớp mắt đã nương theo hướng đi mở rộng mà biến mất. Phương hướng biến mất cũng chính là phương hướng vừa rồi quang minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân chỉ cho mọi người: ngọn núi ở vị trí giữa sườn núi

Một đạo bình hoạt bạch quang xuất hiện giữa ngọn núi, ngay sau đó nương theo tiếng nổ long long, ngọn núi nọ tại vị trí phần ngọn bắt đầu lung lay muốn đổ.

Trời ạ! Ca ngợi Pháp lam. Phong tháp tháp chủ Đức Văn Khải Tây phát động ma pháp đem một ngọn núi lớn chặt làm hai đoạn. Không có quang mang hoa lệ, cũng không có tràng cảnh chấn nhiếp lòng người, nhưng phong nhận mở rộng và trong khoảnh khắc hoàn thành thì ngay cả cấm chú cũng không có khả năng.

Người thứ hai hoàn thành chú ngữ là Ám tháp tháp chủ Tư Long. Hắn giơ lên tay phải, một quang đoàn sáng trắng cũng phiêu phù xuất hiện. Thân hắn phát ra quang đoàn bao hàm nhàn nhạt khí lưu màu đen, quang đoàn trực nhập ngọn núi vừa bị cắt. Sau một khắc, cho dù từ khoảng cách rất xa, bảy đế quốc bảy long thành hơn ba ngàn năm trăm người cũng có thể rõ ràng chứng kiến nửa ngọn núi nọ đã xuất hiện từng đạo vết rách thật lớn.
...


Loading...