Việc gặp mặt những người đứng đầu bộ lạc, sơn trại là diều rất cần thiết, từ góc độ lễ nghĩa thì mỗi bộ lạc đều không thể không gặp người thủ lĩnh đứng đầu của ình, Dương Hạo cũng cần đích thân gặp một lượt các thủ lĩnh, tìm hiểu những nhu cầu của họ, thiết lập tình cảm đôi bên, có rất nhiều việc cần bọn họ giúp đỡ, phối hợp, phục tùng, nên khi tiếp xúc với các thủ lĩnh, cũng là lúc Dương Hạo tuyên bố chủ quyền thống trị của mình.
Do đó rất cần hắn phải trực tiếp bắt tay vào xử lý những việc đại sự, việc này đòi hỏi phải đề cập đến trong bảy ngày. Những việc này còn đòi hỏi nhiều công sức hơn nhiều so với việc hành quân, phải có danh sách, liệt kê thứ tự trước sau, chương trình thế nào, tỉ mỉ rõ ràng, nếu không cẩn thận sẽ xuất hiện sơ xuất, có thể sẽ làm rạn nứt quan hệ giữa các bộ tộc, chư hầu ở Ngân Châu và những rắc rối không đáng có.
Việc tỉ mỉ này do thuộc hạ của Dương Hạo làm nhưng cũng không phải ai cũng có thể đảm nhiệm, nguyên sứ bộ nước Đường Từ Huyễn rõ ràng là một người giỏi xử lý chính trị,dùng người phải dùng tài của người, nhưng về lâu dài thì Lý Dục sẽ trở thành đại sứ ngoại giao, sự việc này không dễ, do đó việc này giao cho hắn làm. Dương Hạo và Từ Huyễn phải mất cả một buổi chiều mới có thể làm xong những việc đó, sau đó mới đứng dậy quay về Dương phủ.
Phủ này cũng không phải là phủ rộng rãi và thâm sâu so với những phủ mà Dương Hạo đã từng thấy, có điều phủ được xây dựng theo kiểu dựa vào núi, cao trùng điệp, thuận theo ý tự nhiên, mà vốn là muốn để phòng ngự nên mọi hướng đều quay vào sân, hết sức quy củ.
Đi đến sân sau, đột nhiên nghe thấy tiếng tiêu vọng ra, du dương êm ái, Dương Hạo không khỏi cảm thấy trong lòng khoan khoái lạ thường. Do gần đây nhiều việc cần giải quyết nên hắn rất đau đầu. Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy tiếng tiêu được vọng ra từ phía sân của Oa Nhi, bèn cười.
Vị chủ nhân nhỏ này là tài nữ đệ nhất trong số bốn bà vợ của hắn, thường thì Tiểu Chu hoàng hậu hay lui tới, nhưng khi nói đến thơ từ, cầm kỳ, phục sức, trang điểm, ẩm thực, Phật giáo hay đạo giáo… thì đếu có thể trả lời lưu loát, cũng chỉ có mình Oa Nhi mà thôi. Những học vấn này dù không có ích lắm đối với quốc gia đại sự, nhưng cái gì cũng tài giỏi như vậy thì những người trong thiên hạ không có mấy người có thể đạt đến trình độ tài giỏi uyên bác như thế.
Dương Hạo vốn định đùa kiều nữ đáng yêu của mình một chút, nghe thấy tiếng tiêu liền truyền lệnh đi về phía chỗ ở của Oa Nhi.
Trong sân của Oa Nhi có một cái hồ, trên hồ xây một cái đình và một cây cầu gỗ, trong hồ có nhiều cây cối. Lúc này đang là mùa đông, nước hồ đã đóng băng cả, bên trên phủ một lớp tuyết dày, những thực vật trong hồ cũng đã khô héo, trên vài nhánh cây còn phủ một lớp tuyết trắng xóa, duy chỉ có hai cây mai bên hồ là vẫn nở hoa vàng.
Tiểu Chu mặc một bộ quần áo màu trắng, đứng dưới gốc mai, nhìn lên ngọn núi giả như đang ẩn hiện dưới làn tuyết trắng, khẽ khang đưa tiêu lên, một âm thanh nhẹ nhàng thanh thoát cất lên từ chiếc tiêu dài màu tím, trầm bổng, cùng với tuyết, với người tạo thành một bức tranh phong cảnh như thơ như họa hoàn mỹ, kỳ ảo tùng bay, nhưng giữa hai hàng lông mày của nàng vẫn lộ ra nét ưu sầu cô quạnh.
Khi đó, nàng mỗi ngày đều đến soái phủ, dần dần cũng phát hiện ra Dương Hạo không hề có ý đồ thù địch với nàng, hoặc ngày đó hắn vô tình thổ lộ tiếng lòng nên cũng không đủ khiến cảnh giác, hoặc hắn đã coi bản thân như một con chim trong lồng, căn bản không lo lắng bản thân có thể tạo ra uy hiếp gì?
Đúng vậy, cứ coi như bản thân biết chí hướng của hắn thì đã sao? Có thể nói cho ai nghe? Triệu quan gia ư? Nàng e rằng tránh còn không kịp, còn về thế lực khác thì nàng càng không có ý định tiết lộ thông tin cơ mật của hắn cho những người khác biết.
Nghĩ thông suốt rồi, Tiểu Chu hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm. Điều đáng sợ nhất là nếu như tình thế bắt buộc, nàng cũng không tiếc thân, nhưng cũng không có nghĩa là nàng cam chịu chết. Nếu như có thể sống thì đương nhiên được sống vẫn tốt hơn.
Dẫu cho biết rằng bản thân mình đã lo lắng quá nhiều thứ, nhưng nàng vẫn hay đến Dương gia, một mặt là lo cho Đông Nhi, bọn Diễm Diễm cũng hiếu khách, thường xuyên lui tới. Bản thân Tiểu Chu đã trở thành một người bạn thân thiết không gì không nói của bọn họ. Tiểu Chu cô đơn, khi còn là một hoàng hậu cao sang, trước sau đều có kẻ hầu người hạ, quân lính phục tùng, những người ở bên cạnh nàng chỉ là bọn nữ tì hầu gái, nhưng cung tần mỹ nữ trong cung, còn có cả phu nhân của những vị quan đại thần. Nàng không thể gặp gỡ bất kỳ người phụ nữ bình thường nào khác, nên khi gặp những cô gái thế này nàng rất lấy làm thích, nhanh chóng kết bạn.
Từ sau khi đến Ngân Châu, nàng càng cô đơn, mỗi ngày nàng chỉ ngồi trong căn phòng nhỏ, làm bạn với tĩnh mịch, không có việc gì làm, không có gì để nói, dù yên tĩnh nhưng lại cô đơn đến đáng sợ. Những ngày tháng thế này chỉ có thể hưởng thụ trong một hai ngày, chứ để lâu dài lại chẳng khác nào một sự dày vò, đặc biệt là với tính cách hoạt bát lãng mạn của Tiểu Chu.
Chỗ ở đó của nàng căn bản chỉ có vài kẻ hầu không thể nói chuyện được, chỉ có một cô gái ít hơn nàng vài tuổi tên là Lý Trọng Ngụ, hai người thường không có nhiều chuyện để nói. Khi Dương Hạo xây dựng dịch quán ở Lô Châu, Lý Trọng Ngụ ở nhà chán không có gì làm nên đã tự tiến cử bản thân, cả phủ chỉ có mình nàng, lạnh lùng, không có gì tức giận.