Từ sau khi Ngân Châu bị thất thủ khỏi tay Khánh Vương, Lý Kế Pháp đã hoàn toàn cắt đứt đường cung lương, đơn độc một đội quân giữa hai thế lực, trên danh nghĩa thì là cai trị vài bộ lạc du mục ở dưới trướng, nhưng vẫn thuộc nhà họ Lý, không thể cướp được, hơn nữa cái gọi là thế lực giao giới chỉ là nói với bọn hắn mà thôi, chứ những cư dân du mục này không thèm để ý tới bãi đất hay cành cỏ, trên mảnh đất hoang này có cờ của ai thì bọn chúng tha hồ chăn nuôi cừu dê, chỉ chớp mắt cái là có thể biến người Ngân Châu thành người Khiết Đan hoặc Thổ Phiên.
Do đó những ngày trú binh gian khổ, áo giáp không đầy đủ, binh lính quần áo tả tơi, trẻ em người già đều mặt xanh nanh vàng, chỉ có một vài thương nhân là còn khá khẩm đôi chút. Do vậy Song Long Lĩnh làm một cuộc chuyển nhà lớn, cái gì có thể đem đi thì đều đem đi cả, kể cả phải đem theo súc vật.
Quân thủ thành có rất nhiều binh sĩ Ngân Châu, thuộc hạ Lý Kế Pháp vốn là được kéo ra khỏi Ngân Châu, quen biết rất nhiều người của bọn họ, nay nhìn thấy những chiến hữu ngày xưa mặc áo giáp tươi sáng, mà họ đã trở thành những kẻ tù nhân. Hai bên nhìn nhau, trong lòng thực không có cảm nhận gì.
Những người kia là những kẻ không ngại ngần cầu khẩn, binh sĩ không để ý, một thời gian gọi nhau là bạn bè, kết nối giao tình, náo nhiệt tưng bừng.
Dương Hạo ở tiết đường Bạch Hổ, bọn tù binh bị áp giải vẫn chưa được xếp, mình bị trói gô lại đang bị đẩy vào tiết đường, ở ngoài tiết đường là giáp sĩ Lâm Lập, trên tiết đường là võ sĩ Nghiêm Nhiên, nhất phái Tiêu Sát. Đó là cảnh thường gặp, nhưng phải ngẩng đầu mà vào, mặt không đổi sắc. Trên tiết đường, Trương Phổ nhơn nhơn đứng ngó ra xung quanh, dáng vẻ ngông cuồng, không quỳ xuống thi lễ trước mặt các vị đại nhân, thấy vậy bèn lớn tiếng hỏi: "Trên thiết đường ta là đại nguyên soái của Hà Tây Lũng Thạch, vì sao ngươi không qùy?"
Trương Phổ ung dung cười, nói: "Bản quan đường đường là chỉ huy sứ Trương Phổ, trừ phi là thấy đương kim thánh thượng thì mới phải quỳ, xin hỏi các vị đây là đại nguyên soái, lẽ nào chức vị của ngài còn to hơn hoàng đế?"
Quan Kỳ Bài nghe thấy vậy không khỏi tức giận, hắn vung tay lên, hai mũi giáo nhỏ theo đao xông tới. Trương Phổ ăn nói ngang ngạnh nhưng vỏ đao chặt mạnh vào đầu gối hắn, cứ cho là hắn mình cứng như thép thì vẫn không chịu nổi, cũng không sợ hắn không quỳ, đây vốn là bản lĩnh của các dũng sĩ.
Còn về những lời nói của Trương Phổ tuy phát ngôn bừa bãi nhưng còn dám ở đây lôi cái chỉ huy sứ này nọ ra thì cũng thuận tay cho hắn ăn chút đòn, đó cũng là cái lẽ thường tình.
Dương Hạo vội ngăn cản, nói: "Gượm đã, ngươi cứ lui ra. Haha, Trương chỉ huy sứ, bản soái tất nhiên là không thể so sánh với quan gia được rồi, ta không nhận nổi một vái của ngươi, lại đi nhận một lễ của ngươi, chẳng phải là quá đáng hay sao?"
Trương Phổ lạnh lùng liếc hắn, hơi cứng người lại rồi cười nói: "Trương Mỗ hai tay đều bị trói, không thể hành lễ trước Dương soái được".
Dương Hạo cười, ánh mắt liếc về phía Ngải Nghĩa Hải.