Đinh Thừa Tông cười nói: "Nhị đệ phải chăng là quá đa nghi rồi? Cuộc chiến đấu giữa Hạ châu và Thổ Phiên, Hồi Hột đã kéo theo việc Hạ châu binh thiếu dân khốn, chư bộ Thác Bạc thị đều phản đối tiếp tục đánh, trận này không được lòng người, cho nên nếu hắn nghị hòa có tiến triển gì thì chắc đã sớm nói cho thuộc hạ rồi, việc gì mà coi đó là cơ mật hạch tâm rồi giấu đi?"
Dương Hạo lắc đầu, nói: "Không phải vậy đâu, mất lần liền tiếp nỗ lực nghị hòa, nhưng đều bởi vì dạng nguyên nhân đó mà thất bại. Lý Quang Duệ khó tránh khỏi có hoài nghi, hắn tất sẽ nghi ngờ là người của chúng ta ở bên trong làm trò quỷ, ít nhất thì cũng nên hiểu ra được rằng nội bộ Hạ châu tất nhiên có người phản đối nghị hòa, cho nên mới chế tạo ra sự cố. Cho nên hắn nếu nóng lòng cầu hòa, vậy thì rất có khác năng sẽ coi lần nghị hòa này là cơ mật hạch tâm.
Nếu như... hắn còn có tính toán gì khác, vậy thì càng có lý do để bảo mật chuyện này hơn."
Đinh Thừa Tông là hạng cơ cảnh thế nào chứ, tất nhiên đã nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Hạo, hắn kinh ngạc bảo: "Việc này cũng không có khả năng quá lớn, Lý Quang Duệ và triều đình Tống quốc âm thầm tranh chấp đã không phải là chuyện ngày một ngày hai, tuy Tây Bắc tam phiên trên danh nghĩa đều là Tống thần, nhưng địch ý của Tống đình đối với Hạ châu Lý thị trong tam phiên là nặng nhất, sự kiêng kỵ của Triệu Quang Nghĩa đối với Hạ châu, so với Ngân châu mới quật khởi của chúng ta thì còn nặng hơn vài phần. Theo tin tình báo mà chúng ta hiện tại nắm được, Tống đình không những an bài trọng binh uy hiếp Hạ châu, đồng thời còn âm thầm tư trợ người Thổ Phiên, lợi dụng người Thổ Phiên để kiềm chế Hạ châu, làm yếu đi thế lực của Hạ châu. Lý Quang Duệ biết rõ chuyện này, thế nên hai đối thủ này làm sao mà liên thủ với nhau nhanh như vậy được?"