Tiêu Diêu Tử đầu quấn khăn, người mặc đạo bào màu trắng, nằm nghiêng trên tảng đá, gối đầu lên tay. lông mi dài cụp xuống, thở rất nhẹ, rất nhẹ, nếu không nhìn, lắng nghe cẩn thận thì quả thực làm cho người ta tưởng hắn đã không còn thở nữa.
Đối diện là một cô nương trẻ tuổi đầu cũng quấn khăn giống Tiêu Diêu, mặc một chiếc áo màu trắng, trên vạt áo có thểu hoa, chiếc váy phía dưới cũng là mày trắng của ánh trăng, dáng vẻ như đang học Trân Đoàn, khuôn mặt trắng nõn nà. hơi nhắm hai mắt lại, trong hơi thở lộ ra vẻ đáng yêu.
Đột nhiên, nàng ta động mi mắt mấy cái, hơi mở ra, nhìn về phía Tiêu Diêu Tử. Trần Đoàn thở lại như thường, bình ôn ung dung, tiểu đạo đồng lè lè lưỡi, sau đó nhanh chóng đứng dậy. đôi chân nhò trắng muốt lặng lẽ đút vào trong đôi giầy dưới đất.
"ừm, khụ khụ!" Trẳn Đoàn đột nhiên ho mấy tiếng. Đạo đồng nhanh chóng nắm xuống, nhắm hai mắt lại. chi còn mỗi đôi chân là chưa kịp phục hồi nguyên trạng, một chán thì buông xuống, một chân thì co lên, một tay thì lại đặt ở trên đầu gối. Dù sao thì đạo pháp của Trần Đoàn cũng coi trọng tùy theo tự nhiên, không yêu cẩu một tư thế nghiêm quy nhất định, như thế này cũng không sao.
Nín thở hồi lâu, tiểu đạo đồng lại một lần nữa mở mắt ra, thì nhìn thấy Trần Đoàn đã lật người lại. quay mặt về phía tường mà ngủ. cô gái nhó không khỏi vui mừng vỗ vỗ ngực. Lại bò dậy. Cẩn thận đi giày vào. giống như một con khỉ con đang ăn trộm đồ. lén lút chuồn ra khỏi động, ra đến bên ngoài cô gái nhỏ đứng trên bậc đá xanh nhìn lên mặt trăng bàng bạc. Tiêu đạo đông cười tinh nghịch, rồi đột nhiên chạy như bay xuống núi.
Đến được nửa sườn núi, tiểu đạo đồng đến một ngôi nhà đá ở bên cạnh đạo quan, tiểu đạo đồng đẩy cửa vào, lớn tiếng gọi: "Mẹ."
Mã đại tầy mở cửa phòng, vui mừng nói: "Cẩu Nhi, sư phụ đã thà cho con xuống núi rồi
à?"
Tiểu đồng chóp chóp mắt, ngoan ngoãn nói: "Vâng, ngày mai là đêm thất tịch, sư phụ nói hai ngày này Câu Nhi không cẩn phái luyện tập vất vả, nên có thể về nhà một chuyến."