Văn võ bá quan sớm đã biết được tin tức hoàng đế băng hà, cho nên cũng không có ai gây nên rối loạn, bọn họ lặng lẽ bước tới, nhận một bố áo trắng mặc ra ngoài quan bào, lại dùng khăn trắng buộc lên mũ, ai ai cũng lặng lẽ bước về kim điện, rất nhiều người đã cúi đầu khóc.
Trên kim điện, Triệu Quang Nghĩa mặc áo gai để tang đứng dưới ngự tọa, đứng cạnh là ba vị tể tướng Lô Đa Tốn, Lữ Dư Khánh và Tiết Cư Chính cũng mặc đồ tang, lặng lẽ nhìn văn võ bá quan đang nối đuôi nhau bước vào.
"Các vị đại nhân, đêm qua... bệ hạ bạo bệnh qua đời rồi." Triệu Quang Nghĩa trầm giọng nói, hai hàng lệ nóng không ngăn được mà rơi xuống, văn võ bá quan đồng loại quỳ xuống, lớn tiếng khóc rống lên, nhất thời trên kim điện tiếng khóc vang trời, các loại tiếng khóc thô co, the thé có, cao có, thấp có tụ lại thành một tiếng gầm quái dị.
Triệu Quang Nghĩa và ba vị tể tướng không dám chính diện nhận vái lạy của bá quan, liền lui sang một bên cùng với bọn họ hướng lên bộ long ỷ trống không đặt trên ngự giai mà cúng bái than khóc. Một lát sau, Lữ Dư Khánh và Tiết Cư Chính mới lau nước mắt, bước lên trước đỡ Triệu Quang Nghĩa đã khóc không ra tiếng dậy. Lô Đa Tốn bước lên, lớn tiếng nói: "Bá quan xin dừng bi ai, đứng dậy."
Đợi bá quan nhất loạt đứng lên, Lô Đa Tốn lại nói: "Tiên đế tân tụy chăm lo việc nước, cuối cùng long thể mắc bệnh, bệnh phát đột ngột mà chết. Nước không thể một ngày không có chủ, nghe tin bệ hạ băng hà, Lô Đa Tốn hoảng hốt bi thương, nhưng không dám quên trách nhiệm của một tể tướng, vội vàng thương nghị với Lữ tướng, Tiết tướng. Tấn vương Triệu Quang Nghĩa sáng suốt khiêm cung, nhân phẩm quý trọng, đức hạnh cao thượng. Bề tôi ủng hội, tấu thỉnh hoàng hậu nương nương cho phép, quyết định: Đưa Tấn vương lên ngôi vua, làm chủ của Tống quốc ta! Tấn vương, xin thăng tọa, bá quan tam bái tân quân."