Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 397: Đổi ngày


Chương trước Chương tiếp

Dương Hạo đã suy nghĩ vô cùng chu toàn cho Lô Đa Tốn, khiến hắn "bị ép" phải vào cung cảnh bảo cho Triệu Khuông Dận, vô luận thành hay không thành, có tên "thích khách" như mình đây, hắn sẽ không có tội gì cả. Lô Đa Tốn là bác học đại nho, lại nhận được sự coi trọng của quan gia, vì sự an nguy của quốc gia, không có lý nào lại không chịu đồng ý.

Nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng, Lô Đa Tốn lại ở ngay trước mặt mọi người làm lộ hành tung của hắn, dưới sự kinh ngạc và tức giận, Dương Hạo phá kiệu lao ra, chém giết một hơi thoát khỏi trọng vây, sau đó chạy vào trong ngõ. Khi hắn tìm đường về lại gần phủ đệ của Lô Đa Tốn, tìm con ngựa mà mình buộc ở bên đường, nhảy lên kiện mã rồi giục ngựa phi về hướng tây, đột nhiên thấy trong thành có hai nơi bốc lửa, trong bóng đêm tăm tối càng thêm rõ rệt vô cùng.

Lập tức, không biết từ đâu đột nhiên xông ra vô số sai dịch, người của tả hữu quân tuần thị cũng chạy khắp phố, tốc độ phản ứng so với khi hắn làm hỏa tình viện trưởng thì còn nhanh hơn cả chục lần. Án chiếu theo quy định bảo hiểm hỏa hoạn mà hắn chế định lúc đó, một khi nổi lửa, lập tức thủ tiêu chợ đêm, người không phận sự lập tức về nhà, giới bị chín cổng, tìm nguyên do đám cháy, chỉ có quan binh phòng hỏa, nha dịch công sai cùng với xe cứu thương được phép đi lại, lần này Dương Hạo nửa đêm nửa hôm một mình cưỡi ngựa trên đường lập tức trở nên bắt mắt.

Dương Hạo một mình cưỡi ngựa, mục tiêu quá rõ ràng, do bất đắc dĩ nên chỉ đành bỏ ngựa, men theo đường nhỏ mà đi. Lúc này hắn phát hiện, nha sai, địa bảo, tráng đinh cầm qua của phủ Khai Phong đang xộc vào tất cả các ngõ. Dương Hạo đi xuyên qua một ngõ nhỏ, phía trước gần như đã đầy là lính tuần tra, Dương Hạo chỉ đành giấu mình ở trong ngõ rồi tùy thời mà hành động.

Quả nhiên một lát sau, lại thấy phía trước có một chiếc xe lớn phi tới, cũng hướng về phía tây mà đi, bị mấy lính tuần tra chặn lại, người trong xe cũng không biết là lấy ra tín vật gì, mấy tên lính tuần tra cầm đuốc lên soi xong, lập tức hiện ra vẻ cung kính, vội vàng nhường đường.

Dương Hạo thấy vậy trong lòng không khỏi rúng động, đợi khi chiếc xe đó đi vào ngõ, hắn để ngựa và xe đi qua, sau đó thì nhẹ nhàng như linh viên, đột nhiên từ phía sau bánh xe lách vào, hai tay bám lấy gầm xe, thân hình dính chặt vào đó.

Bánh xe lộc cộc, Dương Hạo ép mình vào gầm xe, khẩn trương nhìn xung quanh, chỉ thấy người đi lại trên đường rất ít, xe thỉnh thoảng lại bị chặn lại, có điều sau khi kiểm tra tín vật, chiếc xe này luôn luôn có thể đi thông suốt không bị ngăn trở, phương hướng cũng là một mực tiến về phía tây. Dương Hạo lúc này mới cảm thấy dần dần yên tâm hơn.

Lúc này, hắn đoán rằng Triệu Khuông Dận đã bị hại rồi, Triệu Quang Nghĩa đúng như ý nguyện, đã sắp có thể ngồi lên bảo tọa của hoàng đế.

Nhưng hắn lúc này lại không hề mất tinh thần vì bị thất bại, trong lòng ngược lại còn dâng lên huyết khí sôi trào: "Lịch sự vẫn đi tiếp theo con đường vốn có của nó ư? Không, tuyệt đối là không! Thay đổi rồi, đã thay đổi ra, nếu không thay đổi thì tự ta sẽ thay đổi. Triệu Quang Nghĩa, hắn không xứng! Ta nhất định sẽ đá hắn xuống khỏi bảo tọa mà hắn vốn không xứng đáng được ngồi lên! Nhất định!"



Điện vạn tuế, Tống hoàng hậu phục trước giường, gào khóc không thôi. Bà ta năm nay hai mươi tư tuổi, tuổi còn trẻ mà lại phải làm góa phụ, vị đại quân yêu thương bà ta đã mất rồi, mình lại chưa hề sinh hạ một đứa con nào, sau này man trường tuế nguyệt, thâm cung lạnh lẽo, làm sao mà sống được đây?
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...