Triệu Khuông Dận ôm bụng dưới, hơi thở mong manh, ánh mặt phẫn nội nhìn huynh đệ cùng một mẹ của mình, sắc mặt lộ ra vẻ vàng vọt kỳ dị.
Triệu Quang Nghĩa khuôn mặt co quắp, mặc dù hắn muốn cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng thủy chung khó mà che giấu được vẻ mặt khẩn trương và sợ hãi, mặc dù đại ca của hắn đã tới nước này, ngay cả khí lực bò dậy cũng không có, nhưng hắn vẫn không dám tới gần một bước.
Nếu không có đại ca của hắn, Triệu Quang Nghĩa ngày hôm nay có thể vẫn phải sống trong Lạc Dương giáp mã doanh, trong quan phủ chỉ có một chức vị tiểu lại, sống nốt quãng đời còn lại như vậy. Tất cả những gì hắn có lúc này đều là đại ca của hắn truyền cho, sự uy nghiêm của Triệu Khuông Dận đã ăn sâu vào trong xương cốt của hắn, chỉ cần còn một hơi thở, sự kính úy của hắn đối với huynh trưởng thủy chung vẫn còn.
Đây chính là chuyện khiến hắn thấy ảo não nhất, cho dù hắn cảm thấy mình anh minh ngút trời, nhưng chỉ cần nhìn thấy Triệu Khuông Dận, hắn lại bất giác nhớ ra, ở trước mặt hắn còn có một người, chỉ cần còn sống một ngày, sẽ vĩnh viễn đứng trên đầu hắn. Hắn chỉ có thể dùng giọng nói độc ác để che giấu sự ảo não và sợ hãi của mình, ngang ngược gầm lên: "Đại ca, cho dù huynh không có ý giết ta, nhưng chuyện ngày hôm nay, huynh đệ ta cũng tuyệt không hối hận."
Hắn nắm chặt song quyền, phẫn nộ nói: "Ta cũng muốn huynh nhường đệ kính, làm một đệ đệ ngoan, nhưng ta càng muốn được làm một hoàng đế tốt, được ca tụng vạn thế.
Thiên hạ này là ta và đại ca cùng nhau giành được, bằng vào gì mà phải truyền cho nhi tử của huynh, để con cháu của huynh đời đời làm cửu ngũ chí tôn, còn ta và cháu chắt của ta lại phải xưng thần với cháu chắt của huynh?"
Triệu Khuông Dận lẩm bẩm: "Huynh đệ chúng ta... cùng nhau đánh hạ giang sơn."
"Không sai!"
Triệu Quang Nghĩa phất mạnh tay, kích động đến nỗi mặt đỏ bừng: "Đại ca, huynh biết lúc đó là ai ngụy tạo quân tình, nói rằng Khiết Đan xuất binh phạt biên cảnh Chu quốc ta, mới khiến đại ca huynh lĩnh binh xuất chinh được không? Là ta! Là Triệu Quang Nghĩa ta! Huynh biết lúc đó là ai âm thầm thương nhị với bọn Triệu Phổ, Cao Hoài Đức, Thạch Thủ Tín, Vương Thẩm Diễm ở Trần Kiều khoác hoàng bào lên người huynh, đưa huynh lên làm hoàng đế không? Vẫn là ta, là Triệu Quang Nghĩa ta!"
Triệu Khuông Dận trợn trừng mắt, nhìn về phía huynh đệ của của mình giống như là chưa từng quen biết, cho dù tự tai nghe hắn nói ra, ông ta vẫn không dám tin nhị đệ năm đó mới gần hai mươi tuổi, một mực vâng vâng dạ dạ ở bên cạnh mình lại có tâm cơ và thủ đoạn như vậy.
Ánh mắt của Triệu Quang Nghĩa có chút trở nên điên cuồng, miệng run rẩy, nói: "Là ta, đều là ta làm. Đại ca huynh tuy có một thân bản sự, lập được nhiều chiến công hiển hách, có được sự ủng hộ của đại tướng các lộ, nhưng nếu không phải là ta, huynh có thể trở thành khai quốc chi quân hay không? Thế Tông mất sớm, cô nhi quả mẫu nắm triều đình, Phù thái hậu là hạng nữ lưu, hoàng đế thì là một thằng nhãi bảy tuổi, có thể nắm vững được giang sơn hay không? Huynh bị ngốc à? Thứ chỉ trở tay là có được, huynh không đi tranh, huynh mà không tranh, sớm muộn gì nó cũng rơi vào tay người khác."