Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 395: Đêm trăng sáng


Chương trước Chương tiếp

Triệu Quang Nghĩa từ lúc tranh thủ được cơ hội thống binh phạt Đường, điều binh khiển tướng, thỉnh công phong thưởng, trong quá trình này khó tránh khỏi phải tiếp xúc với rất nhiều tướng lĩnh cấm quân, tuy thời gian ngắn ngủi không đủ để hắn nắm được một chi vũ trang, hoặc khiến tướng lĩnh cấm quân một lòng theo hắn, nhưng hắn đã xây dựng được một quan hệ nhất định với họ, tăng thêm sự chấp nhận và hảo cảm của họ cũng rất dễ dàng.

Nhờ quan hệ này, với địa vị của hắn, chỉ cần hơi tỏ ý, an bài mấy người có bối cảnh của Nam Nhan ở trong cấm quân làm giáo úy là việc dễ như trở bàn tay, dẫu sao thì hắn cũng không phải là muốn thống binh tạo phản, mà là muốn tính kế soán vị, ở những bộ vị quan kiện, chỉ cần có một tên lính hầu đắc lực là đủ làm thành đại sự rồi, giống như là Tiêu Tư Ôn mưu sát hoàng đế Khiết Đan vậy, chỉ cần mua chuộc được một tên đầu bếp ở bên cạnh hoàng đế là xong.

Sở Chiêu Phụ vốn không có đại tài, "nghĩa xã thập huynh đệ" năm xưa, có ai không phải là nhân vật tay nắm trọng binh, oai phong một cõi? Mà hắn thì chẳng qua là một quan lại quản lý kho quân khố mà thôi, đã không có năng lực hơn người, cũng không có được chiến công, toàn là nhờ hắn kiên định đứng ở phía Triệu Khuông Dận, có công theo rồng, cho nên mới tích góp được công lao mà leo tới vị trí cao như tam ti sứ. Hiện giờ hắn bị bãi chức làm dân thường, đi theo đường của Triệu Quang Nghĩa mà lại được làm quan, phải chăng là lại muốn một lần nữa có công theo rồng? Cho dù hắn không có gan tạo phản, một người đối với Triệu Quang Nghĩa cảm ân *** đức, nắm lực lượng vũ trang trong tay, trước khi thành sự thực, cũng sẽ dễ dàng ngả về phía Triệu Quang Nghĩa.

Hơn nữa, Triệu Quang Nghĩa thích nữ sắc, đây là sự thực mà trên sách sử không thể né tránh được. Hắn lúc trước cố gắng kiềm chế, toàn là bởi vì hắn vẫn không phải là một hoàng đế tứ vô kỵ đạn, hắn hiện giờ đang nhăm nhe đế vị, không thể không chú trọng tới ảnh hưởng của mình trong mắt danh lưu sĩ lâm, bá quan triều đình, mặc dù như vậy, hắn cũng không che giấu sự hân thưởng của mình đối với nữ sắc, ngày đó ở bến tàu Biện Hà nhìn thấy Liễu Đóa Nhi, từng vui vẻ hướng tới người khác mà hỏi thân phận của nàng ta.

Gần đây, quan gia hơi có chút lạnh nhạt với hắn, những đại sự thường giao cho hắn làm hiện tại cũng đều giao cho người khác, lần trước khi tuần thú Lạc Dương, còn lệnh cho hoàng trưởng tử giám quốc, gần đây Triệu quan gia lại càng đi lại mật thiết hơn với tam đệ Triệu Quang Mỹ, hắn mười năm rồi chưa từng dùng đế vương chi tôn tới phủ đệ của Triệu Quang Nghĩa, nhưng kể từ khi từ Lạc Dương quay về, đã tới ba lần, người có mắt đều nhìn ra. Triệu Quang Nghĩa đang dần bị thất sủng.

Mà Triệu Quang Nghĩa đối với chuyện này dường như không thèm để ý, thậm chí vẫn mặc sức tửu sắc, từng không để ý tới thanh danh người chỉ đứng sau đế vương, Triệu nhị ca từng cưỡng chiếm vợ của quan lại, hơn nữa còn cưỡng chiếm cả hoàng hậu của Đường quốc đã quy hàng, sao khi thấy tiểu Chu Hậu còn kiều mị động nhân hơn cả Liễu Đóa Nhi lại vẫn không chút động tâm? Ngay cả mắt cũng không có một gợn sóng nào?

Kết hợp các loại ý nghĩ lại, chỉ có một khả năng, đó là có một thứ quan trọng hơn đã hoàn toàn chiếm cứ tâm thần của hắn, khiến hắn không rảnh để ý xung quanh. Thứ gì so với tuyệt sắc mỹ nhân càng khiến nam nhân động tâm hơn, thậm chí là coi thường lệ sắc của mỹ nhân? Chỉ có một loại, đó chính là quyền lực, đối với Tấn vương Triệu Quang Nghĩa mà nói, còn có quyền lực gì mà hắn phải truy cầu nữa? Duy có bảo tọa của đế vương mà thôi.

"Triệu Quang Nghĩa, đã cảm giác thấy sự nguy hiểm của việc bị thất sủng, hơn nữa muốn được ăn cả ngã về không, tiến hành phản công rồi!"

Đây chính là kết luận của Dương Hạo, bằng vào một chút dấu vết này, vốn bất kỳ ai cũng không thể suy đoán ra hắn muốn sắp đặt cung biến, hơn nữa lập tức muốn cung biến. Trong mắt Dương Hạo, trong trí giả từ cổ trí kim "Võ Hầu Gia Cát Khổng Minh trí gần như yêu quái không thể, Lãnh đại tiên sinh, giang hồ đệ nhất trí giả cũng không thể, nhưng Dương Hạo hắn thì lại có thể.

Bởi vì chỉ có người tới từ tương lai như hắn, biết rằng Triệu Quang Nghĩa sớm muộn gì cũng làm phản. Hơn nữa hắn một mực suy đoán rằng do ảnh hưởng của mình đối với lịch sử, Triệu Quang Nghĩa là hành động sớm hơn hay là hành động muộn hơn, dùng phương thức gì, vào lúc nào, dùng thủ đoạn gì để hành động? Ý nghĩ này một mực quấy nhiễu đầu óc hắn, hiện giờ phát hiện ra những chỗ quỷ dị này, hắn tất nhiên dễ dàng nghĩ ra rằng Triệu Quang Nghĩa đang muốn làm gì.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...