Đỗ Văn Hạo và La Khắc Địch ngồi đối diện với nhau. Giữa tri kỷ hảo hữu, không có gì phải phô trương, bốn món thức ăn, một bình rượu trắng, vậy là có thể vui vẻ.
Nhưng hôm nay, La Khắc Địch hối hả chạy tới lại giống như ngồi trên đống lửa, hắn nhìn Dương Hạo chậm rãi nhai một miếng lại uống một ngụm rượu, cuối cùng không nhịn được liền nói: "Dương huynh a, huynh đệ hiện giờ là đô chỉ huy sứ của cấm vệ bộ quân rồi, quân vụ rất là bận bịu, huynh nói hôm nay sẽ nói cho ta hay nguyên nhân mà Ngọc Lạc cô nương xa cách ta, cho nên ta mới tranh thủ lúc rảnh mà chạy tới đây. Rốt cuộc là nguyên nhân gì, huynh mau nói ra đi."
Dương Hạo đặt bình rượu xuống, từ trong ngực chậm rãi rút ra một phong thư, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
La Khắc Địch ngây người, ngạc nhiên nói: "Ngọc Lạc cô nương viết cho ta ư?"
Hắn đưa tay ra định lấy thì năm ngón tay cứng như đá của Dương Hạo đè chặt lên bức thư, trầm giọng nói: "La huynh, phong thư này là ta viết cho huynh."
"Hả?"
La Khắc Địch ngạc nhiên, vẻ mặt cũng biến thành ngưng trọng, Dương Hạo ở ngay trước mặt, vì sao phải viết thư cho hắn? Hắn tuy không rõ nguyên nhân, nhưng đoán rằng tất có chuyện trọng đại, thế là không dằn nổi mà rụt bàn tay đang hướng về phong thư lại.
Dương Hạo nói: "Ngọc Lạc không phải là không thích huynh, chỉ là... nó có nỗi khổ bất đắc dĩ, mà trong nỗi khổ này, có quan hệ rất lớn đến huynh đệ chúng ta, cho nên nguyên do đều viết hết trong phong thư này, nhưng phong thư này huynh hiện tại không được mở ra đọc."
La Khắc Địch hỏi ngược lại: "Vậy khi nào thì mới được đọc?"
Dương Hạo ánh mắt chớp động, do dự môt lát, cuối cùng cũng nói: "Sau khi ta rời khỏi Biện Lương."
La Khắc Địch ngạc nhiên nói: "Rời khỏi Biện Lương?" lập tức hoảng hốt: "Tiền vương sắp quay về Ngô Việt rồi, quan gia bảo huynh tự mình tiễn Tiền vương về nước ư?"
Dương Hạo mỉm cười, chẳng có chẳng không nói: "Cứ coi là vậy đi. Nói chung, phải đợi khi ta rời khỏi Biện Lương, huynh mới được mở phong thư này ra đọc."
La Khắc Địch bật cười, nói: "Được, ta đáp ứng huynh."
Dương Hạo lắc đầu: "La huynh là một chính nhân quân tử, nhất ngôn cửu đỉnh, huynh đệ vốn không có đạo lý không tin huynh, có điều... chuyện quá quan trọng, ta muốn La huynh phải thề, lấy tên của lệnh tôn ra thề, quyết không được mở thư ra trước, như vậy mới giao cho huynh được."
La Khắc Địch biến sắc, trầm giọng nói: "Dương huynh, yêu cầu này quá đáng quá rồi, là người quân tử, há có thể lấy tên của phụ thân ra thề. La mỗ thà không đọc phong thư này, vĩnh viễn không biết được gì, cũng tuyệt đối không lấy tên phụ thân ra thề!"
Thấy hắn phất tay áo định bỏ đi, Dương Hạo vội vàng kéo hắn lại, cười nói: "Được được được, không lấy tên của lệnh tôn ra thề nữa, vậy thì... huynh lấy mình ra thề đi, nếu huynh mở phong thư này ra trước, vậy thì... đời này kiếp này, huynh không thể thành đôi được với Ngọc Lạc!"
La Khắc Địch kinh nghi bất định, nói: "Rốt cuộc là chuyện gì mà quan trọng thế, La mỗ không lập thệ thì không được à?"
Dương Hạo cười có chút đau khổ: "Chuyện này, quan hệ trọng đại, một khi lộ ra thì sẽ có kết cục đầu rơi, huynh nói xem có quan trọng hay không?"
La Khắc Địch kinh ngạc nói: "Dương huynh phải chăng là có chút nói quá rồi? Chuyện gì mà đến nỗi chịu tội rơi đầu?"