Nàng ta linh cơ máy động, nảy ra ý hay, tựa hồ như muốn đứng dậy, nhưng giả vờ như hai chân đã bị tê nên đứng không vững, Dương Hạo nắm bắt thời cơ, tiến lên một bước đỡ nàng ta, Vĩnh Khánh công chúa lập tức nói khẽ một câu: "Tìm cơ hội gặp ta!"
Chỉ trong thời gian nói câu này, Vương Kế Ân mặc áo gái để tang, giống như một con mèo trắng rón ra rón rén lướt tới. Dương Hạo rụt tay lại, mặt mày u sầu nói: "Công chúa xin nén bi thương, cố gắng bảo trọng ngọc thể."
Vương Kế Ân nói khẽ: "Công chúa nếu thân thể không khỏe, xin hãy nghỉ ngơi một chút." Vĩnh Khánh công chúa lắc đầu nói: "Bản công chúa tới điện phía tây điện một chút." Nói xong liền nhẹ nhàng lui sang bên cạnh.
Phía cuối điện ở mặt tây là nhà vệ sinh trong cung, các văn võ đại thần, hoàng thân quốc thích túc trực bên linh cữu của hoàng đế nhưng cũng không thể không ăn không uống, không đại tiểu tiện, ai mót quá thì đều tới chỗ ngũ cống tuần hoàn ở phía tây điện để giải quyết. Vương Kế Ân nghe thấy vậy vội vàng lui một bước, Vĩnh Khánh công chúa liền đi về phía tây điện, thủy chung không nhìn Dương Hạo lấy một cái.
Dương Hạo vẻ mặt như thường quay về chỗ cũ rồi quỳ xuống, theo tiếng hô của xướng lễ quan mà tế bái, trong lòng thì thầm suy đoán: "Hành tung của công chúa quỷ bí như vậy, muốn lén lút gặp ta để làm gì."
Dương Hạo trăm điều không có giải đáp cho tới tận khi Vĩnh Khánh công chúa quay lại vẫn không nghĩ ra được nguyên do trong đó. Một nhà hoàng đế tuy đều sống trong đại nội, nhưng gia đình đế vương quy củ xâm nghiêm, trọng môn điệp hộ, đâu phải là nhà ngói ba phòng, đồ đạc bừa bãi như các hộ gia đình bình thường. Phòng này mà đánh rắm thì phòng ngoài cũng nghe rõ ràng, hại cho các tân tức phụ mới qua cửa đến đánh rắm cũng phải nhịn.
Nguyên nhân cái chết của Triệu Khuông Dận Dương Hạo biết rất rõ, nhưng không cho rằng hoàng hậu và công chúa, hoàng tử cũng biết. Cho dù bọn họ có biết thì cũng không có đạo lý lại tìm đến mình, trong mắt người đời, mình có thể tính là người của Nam Nhan. Vĩnh Khánh công chúa quỷ bí như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì.
Vĩnh Khánh công chúa thỉnh thoảng lại liếc Dương Hạo một cái, nhưng Dương Hạo thì lại không dám nhìn nàng ta nữa. Hiện giờ người ở trong cung bị Triệu Quang Nghĩa chú ý nhất chính là Dương Hạo, trong bóng tối không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn, sao có thể gặp mặt với công chúa được. Vĩnh Khánh công chúa không đoán ra được tâm ý của hắn, trong lòng sốt ruột không thôi nhưng cũng không dám ra hiệu cho hắn nữa.
Một lát sau, Tiêu Hải Đào tới góc điện, ra hiệu về phía Dương Hạo. Dương Hạo thấy vậy liền đứng dậy, Tiểu Hải Đào nhỏ giọng nói: "Đại nhân, các thợ lều đã tới rồi."
Dương Hạo gật đầu rồi bước ra bên ngoài.
Đi tới cửa điện thì Vương Kế Ân không biết từ góc nào chui ra, giả vờ như chẳng may đụng phải Lý Mạnh, gật đầu cúi lưng nói: "Ái chà Đại hồng lư, ngài đi đâu vậy."
Dương Hạo gật đầu với hắn rồi hờ hững nói: "Các thợ lều đã tới rồi, bản quan tới thu xếp một chút."
"Ồ, tốt tốt. Oản nhi!"
Một tiểu hoàng môn từ cạnh cửa điện đứng ra. Vương Kế Ân nói: "Oản nhi hầu hạ Đại hồng lư, trong linh đường công việc rối rắm, không thể thiếu Đại hồng lư được, có việc gì thì ngươi chạy đi truyền báo một tiếng."
Dương Hạo cười nhạt một tiếng: "Đứng dậy ra khỏi đại điện. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m