Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 385: Mái chèo


Chương trước Chương tiếp

Dương Hạo nhận được lời mời, đầy một bụng kinh ngạc chạy tới phủ của La Khắc Địch. La Khắc Địch đứng ở ngoài cửa nghênh đón, vừa thấy hắn liền mỉm cười vái dài: "Dương sứ giả, hôm nay mạo muội gửi lời mời, được ngài nể mặt nhận lời, La mỗ cảm kích vô cùng. Nào nào nào, mời đại nhân vào trong."

Dương Hạo thấy bên cạnh hắn đứng mấy gia nô Khiết Đan đỉnh đầu trọc lốc, thắt bút xung quanh, cũng giả vờ như lần đầu tiên gặp nhau, mỉm cười hoàn lễ: "La tướng quân khách khí rồi, không biết tướng quân hôm nay mời bản quan đến là vì chuyện gì?"

La Khắc Địch nói: "La mỗ vốn là người Trung Nguyên, rời gia hương lâu rồi, giờ Dương đại nhân từ cố hương tới, La mỗ nhớ nhung cố thổ cố nhân, đặc biệt bày rượu cùng đại nhân ẩm yến, hỏi tình hình ở gia hương thôi chứ không hề có ý gì khác. Ha ha, đại nhân cứ yên tâm."

Hai người sánh vai ngồi xuống, đuổi gia nô ra, Dương Hạo liền nhíu mày, thấp giọng nói: "Chúng ta đường hoàng gặp nhau như vậy, không sợ người khác dị nghị ư?"

La Khắc Địch liếc gia nô đứng hầu ở cửa, nói khẽ: "Dẫu sao thì vài ba ngày nữa chúng ta cũng rời khỏi đây gì, sợ gì người ta dị nghị, vả lại ta là người Trung Nguyên, mời người cố hương tới gặp mặt uống rượu cũng là điều hợp tình hợp lý, nếu như tị hiềm không mời, e rằng ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi đó."

Dương Hạo lắc đầu cười khổ: "Huynh có đạo lý của huynh, vậy huynh tìm ta tới rốt cuộc là có chuyện gì."

La Khắc Địch nói: "Đông nhi từ trong cung truyền ra tin tức, nói rằng tối nay Tiêu hậu sẽ không tới chỗ nàng ta."

Dương Hạo mặt lập tức đỏ lên, ho khan một tiếng, nói: "Vì chút chuyện này mà huynh phải vất vả mời ta tới đây rồi mới nói ư? Hơn nữa.... tình hình hiện tại vẫn nên cẩn thận một chút, để tránh nhất thời sơ ý làm lộ vết chân ngựa. Sau này rồi cũng phu thê sống với nhau cả đời, đâu phải chỉ trong nhất thời nửa khắc đâu..."

Dương Hạo nói rất đường hoàng, La Khắc Địch nghe xong trợn mắt lên: "Được được được rồi, mấy cái chuyện đó của hai phu thê các người chớ có nói với ta làm gì. Mời huynh tới, quả thực là có chút chuyện riêng muốn thỉnh giáo..."

Hắn vừa nói tới đây thì lập tức ngậm miệng lại, tổng quản Nữu Lục Cát bước vào cửa, cung kính hành lễ, nói: "Đại nhân, tửu yếu đã chuẩn bị xong rồi."

La Khắc Địch đứng dậy, vui vẻ cười nói: "Dương đại nhân, mời..."

Trên tửu yến, La Khắc Địch ấp úng một hồi lâu mới nói: "Là thế này... Dương huynh, ta và huynh là sinh tử chi giao, giữa hai bên cũng không có gì là không thể nói, thôi thì ta cứ khai môn kiến sơn (mở cửa thấy núi - đi thẳng vào vấn đề) vậy..."

Dương Hạo trong lòng lờ mờ đã đoán ra được mấy phần, nhưng giả vờ như không biết, cười nói: "Huynh mở cửa rất lâu rồi, nhưng núi thì vẫn chưa thấy đâu, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

La Khắc Địch sắc mặt hơi đỏ, nhăn nhó nói: "Dương huynh, thực không dám giấu, La mỗ lớn vậy rồi mà trước giờ vẫn chưa động tình với một nữ tử nào, nhưng... hiện giờ lại thật lòng thích lệnh muội..."

Dương Hạo vẫn im lặng, thấy vẻ mặt của hắn, La Khắc Địch vội vàng nói: "La mỗ đối với lệnh muội quả thực là nhất kiến chung tình. La mỗ cho tới giờ vẫn chưa cưới vợ, luận về thân phận gia thế, tự nghĩ cùng với lệnh muội cũng tính là xứng đôi. Vốn là, ta nghĩ khi nào chiếm được sự yêu thương của lệnh muội rồi mới đề thân với Dương huynh. Nhưng nói ra cũng lạ, mấy ngày trước lệnh muội đối với ta có nói có cười, hai hôm nay lại tâm sự nặng nề, đối với ta như gần như xa. La mỗ nghĩ mãi vẫn không hiểu, không biết đã làm chuyện gì thất lễ, nói ra lời gì không đúng mực mà chọc giận nàng ấy. Dương huynh là huynh trưởng của nàng ấy, ta nghĩ nàng ấy nếu có tâm sự gì chắc sẽ nói với huynh. Nếu Dương huynh biết, xin vui lòng cho ta được biết...."

Vừa nói xong những lời này, La Khắc Địch đã đỏ mặt tía tai, lúng túng đến nỗi mặt đầm đìa mồ hôi.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...