Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 386: Cơn giận của nữ hoàng


Chương trước Chương tiếp

Hai nữ vệ đỡ Tiêu Xước tới trước phòng của La Đông Nhi, gọi khẽ: "La thượng quan...."

"Không cần... gọi nàng ta đâu." Tiêu Xước sắc mặt đỏ như ráng chiều, mắt lờ đờ xua tay bảo, nói xong liền giãy khỏi tay họ, lắc lư đẩy cửa tiến vào phòng.

Trằng treo trên cao, sáng rỡ lọt qua khung cửa sổ mà vào, màn giường hơi lay động, lờ mờ nghe thấy tiếng hít thở gấp rút.

"Nha đầu này, lại tu luyện công pháp mà ta truyền thụ cho ư?"

Tiêu Xước mơ màng nghĩ, cảm giác buồn ngủ xộc lên đầu, nàng ta ngáp một cái, bước tới trước bàn, sờ thấy một ấm trà lạnh, thuận tay cầm lên uống một ngụm thật thống khoái, sau đó nhắm mắt lại cởi quần áo, mặc đồ lót lảo đảo bước tới cạnh giường, vừa vén màn vừa rón rén thò đầu vào.

"Ô… đừng... luyện nữa..., hơi sớm, hơi sớm..." Còn còn chưa nói xong một câu, Tiêu Xước liền mơ mơ màng màng thiếp đi, đầu óc của nàng ta đã quay cuồng, cảm giác như trời đất quay mòng mòng, thò tay ra sờ thấy người bên cạnh liền dang tay ra ôm, muốn mình ngủ được yên ổn hơn.

Thần chí của Dương Hạo đã hoàn toàn rơi vào trong hỗn loạn, chỉ bằng vào bản năng trường kỳ tu hành, cố gắng chống đỡ trong khổ sở, cái thân hình mềm mại ở bên cạnh dựa sát vào mình, mùi thơm dụ người của da thịt ùa vào mũi, cảm giác thân thể nữ nhân mềm mãi đẫy đà, một chút tâm trí đang khổ sở chống đỡ của Dương Hạo giống như là sông lớn làm vỡ đê, thất thủ toàn diện, hắn rống lên một tiếng, đè lên Tiêu Xước.

Hắn hiện tại giống như một khuôn sắt bị nung đỏ, cần được nhúng vào nước suối mát lạnh thì mới có thể giảm bớt được nhiệt độ cao tới thấu xương của hắn. Trong bụng hắn giống như có từng cơn sóng lớn đang kêu gào phẫn nộ, cần một chỗ để phát tiết, hòng phóng thích khí thế cuồn cuộn. Hắn cần một nữ nhân, hắn mẫn duệ cảm giác được rằng, bên cạnh chỉ có một nữ nhân, hơn nữa là một nữ nhân trẻ tuổi thơm phức, hắn lao tới, xé rách cái áo lót mỏng manh đó...

Tiêu Xước nằm mơ, mơ thấy một giấc một xuân. Trong mộng hư hư ảo ảo, bà ta tựa hồ như trở về đêm đầu của mình. Phu quân ở trong mộng so với bộ dạng yếu ớt vô lực hiện giờ thì dũng mãnh hơn cả trăm lần. Giấc mộng này quá chân thực, hai mắt bà ta tuy vì men rượu mà không thể mở ra được, nhưng cơn đau giống như là bị xé rách đó lại vẫn vô cùng chân thực, truyền vào óc bà ta một cách rất rõ ràng...

Dương Hạo tận tình phát tiết, cặp đùi đang quấn vào hông thon dài đẫy đà, so với mỹ ngọc còn ôn nhuận hơn, so với gốm mịn còn trơn nhẵn hơn, thân thể dưới sự trùng kích của mình đang không ngừng uốn éo thì mềm oặt như không xương. Dưới người hắn tuyệt đối là một cực phẩm vưu vật, nhưng Dương Hạo lúc này lại không thể thưởng thức kỹ càng, hắn giống như là trâu xéo mẫu đơn, hai tay dày xéo hai quả đào ngọc phong mãn mềm mại, rồi đâm sự phấn khích của mình vào trong cái chỗ sâu thẳm nhất, đổi lại là tiếng kêu như thiên nga trúng tên.

Thổng khổ không kéo dài quá lâu, dần dần, trong tiếng giường kêu kẽo kẹt bắt đầu xen lẫn tiếng rên rỉ tiêu hồn của Tiêu Xước, sự sát phạt hung mãnh chưa bao giờ nàng ta được thể nghiệm đã khơi dậy dục vọng chôn sâu trong lòng nàng ta.

Tiếng động lạ thường ở trong phòng không khỏi truyền tới tai cái nữ vệ đứng ở bên ngoài, mấy nữ vệ nghe thấy tiếng rên rỉ như tiêu hồn ở trong phòng thì đều sợ hãi không thôi, những bí mật trong cung bọn họ cho dù là chưa hề nhìn thấy thì cũng đã được nghe thấy rất nhiều. Bọn họ không biết ở trong phòng là La thượng quan được nương nương sủng ái đang chơi trò giả phượng hư hoàng với nương nương, hay là hoàng hậu nương nương đêm xuân tịch mịch đang ở trong nhớ tới tình lang. Bọn họ chỉ biết rằng loại chuyện này tuyệt không phải là một chuyện tốt, thế là không hẹn mà cùng lui ra xa, lui tới chỗ mà bọn họ không nghe thấy được thanh âm này nữa.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...